Ba bà kéo sợi

Thuở xưa có một thiếu nữ biếng nhác không muốn kéo sợi. Bà mẹ đã khuyên răn cô nhiều về việc này thế nhưng cô vẫn nhất quyết không ngồi kéo sợi. Có một lần, do giận dữ và không nén được bực mình, bà đã đánh cô mấy roi. Thiếu nữ oà lên bật khóc.
Đúng lúc ấy thì hoàng hậu đi qua, nghe tiếng bật khóc bà cho dừng xe lại và vào trong nhà hỏi bà mẹ tại sao lại đánh con gái đến nỗi ở ngoài đường người ta cũng nghe được tiếng bật khóc. Bà mẹ xấu hổ thế nhưng chẳng biết có nên bảo thật về chuyện biếng nhác của con gái mình không, bà bảo:
- Tôi không bảo được con tôi ngừng kéo sợi, nó thì lúc nào cũng muốn ngồi kéo sợi, tôi thì nghèo nên không đủ tiền để mua sợi cho nó kéo.
Hoàng hậu bảo:
- Ta rất thích nghe tiếng kéo sợi và không gì vui bằng khi thấy những bánh xe quay, bà cho người con gái theo ta về hoàng cung, ta có đủ sợi, người con gái bà muốn kéo bao nhiêu cũng có.
Bà mẹ rất mừng về chuyện này. Hoàng hậu đem thiếu nữ về hoàng cung. Khi về tới hoàng cung, hoàng hậu dẫn thiếu nữ tới ba kho chất đầy sợi gai tuyệt xinh đẹp và bảo:
- Hãy kéo đống sợi này, và nếu con kéo xong ta sẽ cưới con cho người con cả của ta, dù con có nghèo đi chăng nữa, điều đó ta không quan tâm đến, sự cần cù nhẫn nại của con sẽ đưa lại cho con đủ tiền làm của hồi môn.
Thiếu nữ nghĩ mà sợ, vì cô có biết kéo sợi đâu, có lẽ mình phải sống ba trăm năm và hàng ngày phải ngồi từ sáng sớm cho đến tối mịt thì mới xong đống này. Khi chỉ còn mình cô, cô bắt đầu ngồi bật khóc và cứ ngồi như vậy ba ngày liền mà chẳng hề cử động chân tay. Sang ngày thứ ba thì hoàng hậu tới, bà rất đỗi kinh ngạc khi thấy sợi chưa kéo, thiếu nữ xin lỗi bà về chuyện ấy, cô bảo vì quá nhớ mẹ và nhớ nhà nên chưa quay sợi. Hoàng hậu hiểu chuyện đó, trước khi rời phòng bà bảo:
- Ngày mai con bắt đầu làm việc cho ta nhé!
Khi chỉ có một mình, cô chẳng biết tự nhủ và tự cứu mình như thế nào, cô rầu rĩ đi đi lại lại trước cửa sổ thì trông thấy ba người phụ nữ đi lại. Người thứ nhất có bàn chân to tướng, người thứ hai có cái môi dưới dài trễ xuống che cả cằm, và người thứ ba có một ngọn tay cái to sụ. Ba người dừng chân dưới cửa sổ, ngước nhìn lên và hỏi thiếu nữ có điều gì uẩn khúc mà phải buồn phiền. Cô kể ba người nghe tình cảnh của mình. Cả ba đều sẵn sàng giúp đỡ và bảo:
- Nếu cô đồng ý mời chúng tôi dự tiệc cưới và không ngại xấu hổ vì có chúng tôi, giới thiệu chúng tôi là những người bà con bên nội, bên ngoại, cho chúng tôi ngồi chung bàn với cô thì chúng tôi sẽ kéo hết số sợi này chỉ trong một thời gian ngắn.
Cô đáp:
- Tôi rất mong như vậy, xin mời vào và bắt tay ngay vào việc.
Cô để ba người phụ nữ kỳ dị vào nhà và dọn một chỗ ở phòng thứ nhất để cho ba người có thể ngồi kéo sợi. Người thứ nhất kéo, người thứ hai se sợi, người thứ ba quay sợi và dùng ngón tay cuộn sợi để lên bàn, sợi xe rất mịn. Mỗi khi hoàng hậu tới thăm, thiếu nữ lại giấu ba người kia và chỉ cho hoàng hậu xem đống sợi đã kéo xong, hoàng hậu khen cô hết lời. Khi kho thứ nhất đã hết thì tiếp tục sang kho thứ hai, sau cùng tới kho thứ ba, và chẳng bao lâu sau thì kho này cũng xong, khi ấy ba bà chia tay tạm biệt thiếu nữ và bảo:
- Cô đừng quên lời hứa nhé, đó cũng là hạnh phúc của cô.
Khi thiếu nữ chỉ cho hoàng hậu xem những kho đầy ắp đống sợi to sụ, hoàng hậu cho sửa soạn lễ cưới. Chú rể rất mừng rỡ rằng sẽ có một người vợ khéo tay, chăm làm và khen ngợi cô hết lời.
Thiếu nữ bảo:
- Con có ba người bà con bên nội bên ngoại, cả ba đã giúp con vô số, con không muốn quên ơn ba người ấy trong lúc con hạnh phúc. Xin mẹ cho con được phép mời họ dự tiệc cưới và mời ngồi chung một bàn.
Hoàng hậu và hoàng tử bảo:
- Tại sao lại không bằng lòng nhỉ!
Khi tiệc cưới dọn xong thì thấy ba thiếu nữ ăn mặc tuyệt xinh đẹp bước vào phòng. Cô dâu bảo:
- Xin nhiệt liệt đón chào, những người bà con thân thuộc!
Chú rể bảo:
- Sao em có những người bà con kỳ dị vậy?
Bảo xong chàng tới chỗ người có bàn chân to sụ và hỏi:
- Do đâu mà chị lại có bàn chân to như vậy?
Chị ta đáp:
- Do lấy chân giữ sợi.
Chú rể lẩm bẩm:
- Do lấy chân giữ sợi.
Rồi chú rể tới chỗ người thứ hai và hỏi:
- Do đâu mà chị lại có cái môi trề dài lê thê?
Chị ta đáp:
- Do nhấm ướt sợi.
Chàng hỏi tiếp người thứ ba:
- Do đâu mà chị có ngón tay to vậy?
Chị đáp:
- Do quấn sợi.
Những câu đáp đó làm hoàng tử đâm ra giật mình sợ và bảo:
- Thế thì từ nay không bao giờ cô vợ xinh xinh đẹp của tôi được phép mó tay quay sợi.
Thế là kể từ đó thiếu nữ tiếp tục không phải kéo sợi nữa.