Câu chuyện những ngón tay

Một hôm, những ngón tay tranh luận với nhau xem ngón nào là quan trọng hơn cả. Thoạt tiên, ngón tay giữa nói:

– Tôi chiếm vị trí trung tâm của bàn tay, không có tôi thì bàn tay chẳng ra bàn tay nữa.

Các ngón khác đều cãi rằng:

– Tuy cậu ở vị trí trung tâm và cao hơn tất cả nhưng chỉ đứng đó cho có vị thôi, chứ có giúp được việc gì cho bàn tay để cầm nắm đâu!

Ngón tay đeo nhẫn vênh mặt, tự hào nói rằng mình đóng vai trò quan trọng nhất: chính hắn là người mang dấu hiệu tượng trưng cho sự trưởng thành của chủ, tức là đeo nhẫn cưới.

Nhưng các ngón tay khác đều cười và nhận xét rằng:
– Thà cậu im đi còn hơn. Chiếc nhẫn cưới ấy ông chủ cất trong túi nhiều hơn là đeo, cốt để các cô gái trẻ tưởng ông ấy chưa lập gia đình, chứ có đeo đâu. Ngoài ra cậu có làm được việc gì khác đâu?

– Quan trọng nhất vẫn là tôi! – Ngón tay trỏ nói – Ai là người chỉ đường? Ai là người vạch ra những thiếu sót của cơ quan? Chính là tôi. Thử nghe ông chủ thường nói: Các bạn, nguyên nhân sự chậm tiến của chúng ta chính là ở đây…, mọi người đều sợ khi tôi trỏ vì không ai muốn mình là nguyên nhân chậm tiến của cả tập thể.

– Bạn nhầm rồi, bạn thân mến ạ – Ngón tay cái phản đối – không phải chỉ mình bạn biết chỉ. Tôi cũng chỉ, nhưng chỉ một cách khéo léo, tế nhị hơn cơ. Tôi không chỉ thẳng vào người ta mà lại chỉ qua bên phải, ra sau lưng, nhưng vẫn trúng thủ phạm như thường. Hơn nữa, trong một số trường hợp, khi muốn thoái thác trách nhiệm, tôi giúp ông chủ chỉ cho khách sang cửa khác, gặp người khác mà cầu xin, phản đối…

Từ nãy đến giờ, chỉ có ngón tay út im lặng. Vả lại, nó còn biết khoe khoang gì nữa: nó vốn là ngón tay bé nhất. Nhưng…

– Kìa, tại sao chú út không nói gì? – Những ngón tay khác hỏi.

– Em cũng biết chỉ đấy chứ. Vì em vốn nhỏ bé nên những lúc ông chủ cần tự phê bình, ông ấy dùng em chỉ vào ngực mình thì chẳng ai trông thấy cả. Ngoài ra, em còn được việc trong những khi cần móc ngoặc: nếu thỏa thuận với ai, chỉ cần nói xong là được. Thế là cả hai người đều chìa em ra móc với nhau.

Xem thêm Truyện ngụ ngôn

Truyện loài vật

Truyện loài vật

Hươu và Cáo Một hôm, Hươu gặp lại kẻ thù cũ của nó là con Cáo đang bị mắc bẫy nằm lăn giữa rừng. Hươu mon men đến gần, giơ cao chân giận dữ nện mạnh cuống đầu Cáo. Thấy Hươu giơ...
Nàng Công Chúa Mau Lớn

Nàng Công Chúa Mau Lớn

Ngày xưa có một ông vua sinh được một nàng công chúa bé xíu. Nhà vua yêu quý con gái lắm và mong cô lớn ngay lập tức để có thể chạy chơi trong cung điện. Nhà vua cho gọi một vị...
Tôi muốn húc

Tôi muốn húc

Đó là một chú Dê con với một đôi sừng bé tẹo tèo teo nhưng lại rất hay cà khịa. Chú chẳng biết làm gì nên cứ hay đi cà khịa với mọi người. – Tôi muốn húc! Nào, ta húc nhau một cái...
Một kẻ hợm hĩnh

Một kẻ hợm hĩnh

Anh Gà Trống bay lên đậu trên hàng rào rồi rướn cao đầu lên trời. – Anh đang ngắm bầu trời đấy à? – Chị Vịt thấy thế liền hỏi. – Bầu trời là cái gì đối với tôi cơ chứ ! – Gà Trống...
Vịt và Cá rô

Vịt và Cá rô

Cá rô lóc lách lên bờ, đến khi nước rút, bị mắc cạn trên một vũng khô. Tưởng mình sắp chết, may mắn thấy bầy vịt đi qua, Cá rô bèn năn nỉ: – Làm ơn cho xin ít nước, không tôi chết...
Thỏ thay răng

Thỏ thay răng

Trong một khu rừng nọ có một chú Thỏ rất nhát gan. Cứ nhìn thấy bóng dáng của Cáo là Thỏ vội quay đầu bỏ chạy. Có cách nào giúp mình không còn sợ Cáo nữa không? Suy nghĩ mãi, cuối...
Cú và chim Gáy

Cú và chim Gáy

Một con chim Gáy gặp một con Cú Mèo.Chim Gáy hỏi:– Chị định đi đâu đó?Cú Mèo nói:– Tôi sắp đi sang ở bên hướng đông rồi.Chim Gáy liền hỏi:– Tại làm sao chị phải ra đi?Cú Mèo trả...
Con cáo kiếm ăn

Con cáo kiếm ăn

Một con cáo đi kiếm ăn, sau khi đi một hồi nó mừng rỡ vì phát hiện một chuồng gà, nó toan chui vào thì nhìn thấy hàng rào quá bé, không thể chui lọt với cái bụng quá to của mình....
0.37561 sec| 861.898 kb