Cậu đừng lo, tôi chính là hi vọng

Cậu đừng lo, tôi chính là hi vọng – Kho truyện cổ tích

Trong một căn phòng vắng lặng. Nó im lặng đến nổi chúng ta có thể nghe thấy những lời trò chuyện của các ngọn nến. Có tất cả bốn ngọn nến đang cháy và chúng tâm sự với nhau.

Ngọn nến thứ nhất bảo:

- Ta là ngọn lửa biểu tượng cho sự Hoà Thuận. Thế nhưng ở thời điểm này, ta thật bất hạnh. Mọi người luôn gây chiến tranh và thù hận cho nhau, vì thế ta có nên tồn tại nữa hay không?

Nói xong ngọn nến từ từ mờ dần rồi lụi tắt hoàn toàn.

Ngọn nến thứ hai tiếp lời:

- Còn ta, là biểu tượng của tình Yêu Thướng. Nhưng thật trớ trêu, ngày nay con người gần như quên hẳn ta. Mọi người ghen ghét, đố kị lẫn nhau. Thậm chí ngay cả anh em trong một nhà cũng vậy. Ta chán quá.

Nói xong, ngọn nến cũng phụt tắt.

Tiếp theo ngọn nến thứ ba lên tiếng:

- Ta chính là Niềm Tin. Nhưng cuộc sống bây giờ có ai còn cần ta nữa. Ta trở nên một kẻ thừa thãi và xa xỉ. Loài người bây giờ chỉ chạy theo những thứ thực dụng và không bao giờ còn tin vào chính mình. Ta đi đây.

Nói xong nó cũng từ từ tắt và toả ra một làn khói trắng.

Căn phòng lúc đó trở nên tối tăm và lạnh lẽo. Chỉ còn một ngọn nến cuối cùng đang cháy, như một vì sao lẻ loi cuối chân Trời. Thình lình, một cậu bé bước vào và nói:

- Tại sao các bạn không cháy nữa. Thế giới này vẫn cần đến các bạn mà.

Lúc đó, ngọn nến thứ tư lến tiếng:

- Cậu đừng lo. Tôi chính là Hi Vọng. Nếu tôi vẫn còn cháy, cho dù ngọn lửa có mong manh thì chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hoà Thuận – Yêu Thương và Niềm Tin.

Đôi mắt cậu bé sáng lên. Và cậu đã dùng ngọn nến thứ tư – ngọn nến Hi Vọng để thắp sáng lại những ngọn nến đã tắt kia.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Em không muốn làm hoàng tử

Em không muốn làm hoàng tử

Nhận được tin Michael tử nạn tại châu Phi, tôi đau đớn vô cùng. Ký ức xa xăm của 23 năm trước chợt hiện về như nhắc nhở tôi mục đích cuộc đời mà cậu em tôi hằng theo đuổi. Tôi hơn...
Một buổi chiều trong công viên

Một buổi chiều trong công viên

Có một cậu bé muốn gặp Thượng Đế. Cậu biết rằng phải đi cả một quãng đường rất dài mới có thể đến được nơi ở của Người, nên gói ghém mang theo bên mình những chiếc bánh Twinkie và...
Thư gửi bố!

Thư gửi bố!

Khi mấy thằng bạn cùng phòng đi chơi hết, con ngồi ở nhà. Con ngồi với bốn bức tường, với chiếc máy vi tính second hand mệt mỏi, với chính sự trống vắng trong lòng của thời mới...
Vai kịch cuối cùng

Vai kịch cuối cùng

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng. Mỗi buổi...
Tôi yêu

Tôi yêu

Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt… Tập...
Điều kỳ diệu của tình yêu

Điều kỳ diệu của tình yêu

Như mọi người mẹ chu đáo khác, khi Karen biết mình sắp sinh em bé, cô chuẩn bị tinh thần cho cậu con trai 3 tuổi là Michael. Tối tối Michael áp tai vào bụng mẹ và hát cho em nghe....
Chiếc mũ của ông nội

Chiếc mũ của ông nội

Khi tôi 15 tuổi, tôi bị mất một chiếc mũ. Khi đó, nền kinh tế khan hiếm, người dân sống trong cảnh nghèo khó. Đường phố vắng vẻ, người đi làm, kể cả những người đã thất thập cổ...
Viết cho con trước ngày sinh

Viết cho con trước ngày sinh

Con yêu! Hồi hộp lớn theo con mỗi ngày. Con khiến cha mẹ hơn bao giờ hết gần nhau đến tận cùng. Cha biết xót theo cái nhăn mặt của mẹ mỗi khi đi vào chỗ xóc. Cha biết run lên vì...
0.22657 sec| 866.625 kb