Chàng ngốc nói chữ

Có anh chàng ngốc nọ đã đính hôn với cô con gái thứ hai trong một gia đình có ba chị em. Một hôm, anh đến nhà thăm vợ chưa cưới, cô em út ra tiếp và chào rất kiểu cách:
– Tọa sàng yến phu lang. (Mời chàng ngồi bàn tiệc)
Nghe câu Hán văn hoa mỹ ấy, anh ngốc chẳng hiểu mô tê gì. Sợ ngồi lâu lại lộ dốt, anh vội vàng cáo từ ra về.
Lần sau, vào một đêm trăng sáng, anh lại đến thăm người yêu. Lần này anh không dám đi lối trước mà lén vòng ra phía sau. Tình cờ, anh bắt gặp ba chị em đang tắm ngoài giếng. Nghe họ cười khúc khích, anh núp nhìn thì thấy cô út chỉ vào mình rồi khoe:
– Bạch bạch như phấn trang. (Trắng như thoa phấn)
Cô thứ hai cũng làm theo cô út và nói:
– Úc úc như hình quy. (Hình tựa mu rùa)
Cô chị bật cười tiếp lời:
– Hắc như côn lôn. (Ðen như quả núi)
Anh ngốc nghe được mấy câu ấy thì lẩm nhẩm học thuộc, tưởng rằng đó là những lời văn chương sâu xa cần ghi nhớ. Thuộc xong, anh vui vẻ quay về.
Lần thứ ba, anh hăm hở đến nhà người yêu. Cô út ra đón và lại mời:
– Tọa sàng yến phu lang.
Anh ngốc lập tức chỉ vào cô út mà đáp:
– Bạch bạch như phấn trang.
Cô út tái mặt, không hiểu vì sao hôm nay anh ta bỗng nói năng “văn hoa” như vậy. Quá xấu hổ, cô lùi vào để người yêu của anh ra tiếp. Cô thứ hai vừa thấy anh đã âu yếm hỏi:
– Phu quân như hà ti?
Anh ngốc làm ra vẻ hiểu biết rồi đáp:
– Hà ti chi mà hà ti. Úc úc như hình quy.
Cô thứ hai nghe xong đỏ bừng mặt, giận dỗi quay vào. Thấy tình hình không ổn, cô chị vội chạy ra giảng hòa:
– Thôi, dượng bất mật ngôn. (Dượng nói không ngọt ngào)
Anh ngốc vẫn tỉnh bơ chỉ vào chị mà nói:
– Mật ngôn chi mà mật ngôn. Hắc hắc như côn lôn.
Cô chị đứng sững người như bị trời trồng, rồi ù té chạy, chẳng dám ngoái đầu lại.