Chàng Trăng - Truyện cổ M’nông

Chàng Trăng

Ngày xửa, ngày xưa, trên rừng núi Tây Nguyên, vùng đất đai của con rồng lửa có hai vợ chồng người nông dân nghèo đã già rồi mà chưa có con.

Một đêm, sau khi người chồng đi cầu tự về, người vợ nằm mơ thấy một con thỏ bạch cứ nhảy qua, nhảy lại trên ngực mình. Sáng dậy khi xách ống xuống cầu thang, người vợ thấy ngực mình nằng nặng, hơi thở dồn và mệt.

Đúng chín tháng mười ngày thì người đàn bà sinh được một đứa con trai. Đứa bé đẹp đẽ khác thường, mắt sáng hơn sao, trên lưng có một dấu đỏ thắm, hình chiếc khiên và da trắng hơn lông con gấu trắng. Người mẹ rất mừng, nhưng các cụ già trong làng thì lại thì thào lo ngại: “Đứa bé ấy là con của thần linh mới trắng như vậy! ”. Bảy ngày sau, người vợ sợ tên tù trưởng biết được sẽ phạt vạ, vội cõng con lên tận đồng cỏ cho trời nuôi. Đứa con chỉ nhìn mẹ cười mà không khóc. Bảy ngày sau người mẹ ra thăm thấy con mình vẫn khỏe mạnh, liền cõng con xuống dòng thác cho thần nước nuôi. Nhưng đứa bé không chìm, nó nằm trên mặt nước và trôi đi như một chiếc lá.

Khi trôi đến đầu làng Put-xia đứa bé được già Pôm[1] vớt về nuôi. Đứa bé lớn nhanh như thổi. Mới bốn, năm tuổi mà lưng đã rộng hơn tảng đá, chân tay cứng rắn như thép. Suốt ngày chú bé chỉ thích chơi khiên, đao.

Một bữa, già Pôm lên rẫy, chú bé cầm đao của bà lên núi. Đến một hòn đá trắng dựng trên đỉnh núi cao nhất, chú bé dừng lại, nhìn về vùng đất chiếm đóng của một tên vua hung bạo.

Tên vua này đã từ một nơi xa lạ tới chiếm đất của mọi người, bắt tất cả buôn làng làm tôi tớ cho nó. Tiếng than khóc ai oán vang cả núi rừng. Chú bé đứng nhìn một lúc, rồi ngẩng mặt lên trời kêu lên:

- Hỡi thiên thần cao vòi vọi, hãy giúp ta giết tên vua gian ác này!

Bỗng nhiên hòn đá dưới chân chú bé cựa quậy hóa thành một con ngựa, mình cao chín thước, cúi đầu trước mặt chú như chờ lệnh chủ.

Từ trên trời xa tít, có một bà tóc vàng như tơ, vẫy tay bảo chú bé:

- Con hãy nhìn xuống hồ nước, thấy có gì lạ thì giữ lấy nó, rồi cưỡi con ngựa đang đứng bên con mà đi!

Chú bé nhìn xuống hồ thấy có một cục gì đen đen đang bập bềnh trên mặt nước sôi sùng sục, nở tròn như một đoá hoa sung[2]. Chú bé nhảy xuống, bơi ra tận nơi nắm đóa hoa rút lên, thì ra một thanh bảo kiếm.

Lấy gươm báu rồi, chú bé liền phi ngựa đến trước tòa thành của tên vua hung bạo. Tên lính canh thấy người đóng cửa thành không cho vào. Nó giơ giáo định đâm. Chú bé vung gươm, quát lớn:

- Mở cửa ra!

Bỗng có hàng muôn nghìn ánh hào quang toả ra nóng rực, làm cho tên lính ngã lăn, tường thành đổ nhào. Trong thành đánh chiêng đốt lửa báo động, vung gươm chém giết. Chẳng mấy chốc cả triều vắng lặng, chỉ còn lại toàn cung phi và một số ít quân lính. Chú bé ra lệnh cho quân lính đóng bành voi cho những người cung nữ trở về nhà. Giặc tan, làng nước lại vui như xưa. Chú bé cưỡi ngựa trở về núi, con ngựa lại biến thành tảng đá trắng, thanh kiếm lại trở về hồ, còn chú bé thì các bà tiên tóc vàng đem về trời nuôi[3].

Các cụ bảo chú bé là con của mặt trăng cho xuống trần để trừ kẻ hung bạo.

Bây giờ đêm đêm trên dòng thác Pông-gơ-nhi, mặt trăng sáng vằng vặc như một chiếc đĩa vàng in bóng trên mặt nước. Dân làng nhìn sóng cuộn lăn tăn hát rằng:

“Ồ trên mặt trăng đẹp như chiếc khiên bạc sáng chói kia, ta thấy hình một người. Người đó là chàng dũng sĩ đã có công cứu đất nước ta. Dũng sĩ đứng với mẹ dưới ốc cây a-na-kơ-dong. Dũng sĩ ở chơi với dòng thác này, dũng sĩ ở chơi với chúng ta, cho đến khi chàng mặt trời di gieo lúa vàng trên nương, dũng sĩ mới đi ngủ”.


Chú giải

[1] Bà già góa chồng, người hiền hậu, phúc đức

[2] Truyền thuyết, hoa sung nở thì đời no ấm

[3] Bà chúa trên cung trăng.

Xem thêm Truyện cổ tích Việt Nam

Sự Tích Chuông, Trống, Mõ

Sự Tích Chuông, Trống, Mõ

Ngày xưa, có một thư sinh nghèo học hành rất giỏi, hy vọng thế nào rồi cũng được đỗ cao, làm nên nghiệp lớn. Chàng rất sáng dạ, học đâu nhớ đấy, tấn tới lạ thường, thầy dạy cùng...
Ếch kiện Cò Lửa

Ếch kiện Cò Lửa

Ngày xưa, cánh đồng dưới triền núi nọ có con Ếch và con Cò Lửa cùng làm ăn với nhau. Ếch chăm chỉ cần mẫn hăng hái bắt sâu bọ nuôi con cái và tham gia bảo vệ mùa màng. Lúc nào con...
Đàn con hoá khỉ

Đàn con hoá khỉ

Ngày ấy, ở một bản nọ, có đôi vợ chồng mơ ước có nhiều con. Chồng nói với vợ: - Giàu của không bằng giàu con. Em hãy sinh cho anh mười hai đứa con em nhé! Vợ thỏ thẻ nói: - Đẻ...
Truyền thuyết về Ma Trành

Truyền thuyết về Ma Trành

Người ta nói, đuôi hổ chính là bùa hộ mệnh của giống mình sọc, miễn là hổ còn đuôi, hổ sẽ không bao giờ bị bắt, tại sao lại thế? Vì trên đuôi hổ, trú ngụ một giống, gọi là Hổ...
Chàng Cơ-Ho và Công Chúa Nai Tơ-Lúy

Chàng Cơ-Ho và Công Chúa Nai Tơ-Lúy

Ngày ấy, trên những vùng núi Tây Nguyên bát ngát có những bộ tộc người sống thành những buôn làng. Họ cùng nhau làm rẫy, làm ruộng, vào rừng săn bắn và xuống suối mò tôm cá. Đó là...
Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu

Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu

Từ Đạt ở Khoái Châu, [1] lên làm quan tại thành Đông Quan [2] thuê nhà ở cạnh cầu Đồng Xuân, láng giềng với nhà quan Thiêm thư là Phùng Lập Ngôn. Phùng giàu mà Từ nghèo; Phùng xa...
Câu chuyện ở đền Hạng Vương

Câu chuyện ở đền Hạng Vương

Quan Thừa chỉ Hồ Tông Thốc [1] là người hay thơ, lại giỏi lối mỉa mai giễu cợt, khoảng cuối đời Trần, phụng mệnh sang Trung Quốc, nhân đi qua đền Hạng vương có đề thơ rằng: Bách...
Chuyện gã trà đồng giáng sinh

Chuyện gã trà đồng giáng sinh

Dương Đức Công tên là Tạc, người phủ Thường Tín xứ Sơn Nam [1]. Về triều vua Huệ Tông nhà Lý [2], ông làm quan coi việc hình án trấn Tuyên Quang [3] xét rõ mọi điều oan khuất,...
0.27095 sec| 876.039 kb