Chiếc bát vỡ
Ở thành phố kia có một bác thợ rèn, bác có một người con trai duy nhất. Bác rất quý anh, bởi từ bé đến lớn anh luôn là người xuất chúng. Anh vừa đẹp trai vừa giỏi giang, làm bố rất tự hào.
Một ngày nọ, không may anh gặp tai nạn xe hơi, tuy giữ được mạng sống nhưng mất cả hai chân. Tuyệt vọng, hằng ngày anh ngồi ủ rũ trong phòng, im lặng nhìn ra cửa sổ.
Một lần, vì quá đau khổ, anh tìm cách tự tử bằng cách uống thuốc ngủ, nhưng may thay cha anh kịp thời phát hiện và đưa anh tới bệnh viện, cứu anh qua cơn nguy kịch.
Một ngày sau người con trai tỉnh, bác thợ rèn mang thức ăn tới cho con. Anh con trai tức giận hất đổ khay đồ ăn, rồi chỉ chiếc bát vỡ dưới nền, nói:
– Cha à, cha cứu con làm gì, cuộc đời con bây giờ chẳng khác gì chiếc bát vỡ kia, mãi mãi không lấy lại được nữa!
Người cha già tội nghiệp lặng lẽ xoa đầu người con trai, vỗ về, rồi giúp anh nằm nghỉ. Xong ông dọn dẹp những thứ dưới đất, đôi mắt ông đỏ hoe.
Một tuần sau, anh được đưa trở về nhà. Anh thấy trên bàn mình có một chiếc bát sắt. Anh lấy làm lạ.
– Con có biết nguồn gốc chiếc bát sắt này không, con trai?
– Ưm… ý cha là? – Anh ấp úng nói.
– Chính là chiếc bát sành hôm trước đó con, cha cho nó vào lò nung, cho thêm sắt nữa, rồi đúc lại, thế là nó trở thành chiếc bát sắt này đó con.
Ông tiếp:
– Con à, cuộc đời chúng ta có lúc sẽ như chiếc bát vỡ. Nhưng chỉ cần ta cho thêm khát vọng sống, nung trong ý chí rồi đúc lại bằng tình yêu thì mọi chuyện sẽ lại ổn con à. Thì dù có đập, có ném thế nào ta cũng sẽ không bao giờ vỡ nữa đâu con.
– Vâng, thưa cha, con đã hiểu.
Nói rồi anh vươn người ôm lấy cha mình. Cả hai cha con cùng khóc vì xúc động.