Chiếc thuyền giấy lang thang

Trên một khúc sông nọ, có chiếc thuyền giấy màu trắng đang trôi theo gió, mỗi lúc một xa. Thuyền giấy đi đâu vậy nhỉ? Chính nó cũng không biết. Khi ấy, nó chỉ muốn rời khỏi nhà cậu bé Nhật Anh càng nhanh càng tốt.
Trời tối dần, ánh trăng chiếu lên thân Thuyền giấy. Nó dựa vào một tảng đá ngầm và dừng lại nghỉ.
Đúng lúc ấy, một chú cá nổi lên, thổi những bong bóng phập phồng rồi chào:
- Chào bạn Thuyền giấy!
- Chào bạn Cá nhỏ.
Thuyền giấy lùi lại phía sau, có vẻ sợ Cá ăn mất mình.
- Bạn từ đâu đến vậy? - Cá hỏi.
- Tôi từng ở rất nhiều nơi: trong rừng rậm, trong nhà máy giấy, trên tàu hỏa, trong tiệm sách và cả ở nhà bé Nhật Anh nữa.
Nghĩ lại những nơi mình đã đi qua, Thuyền giấy buồn bã.
- Vậy tại sao bạn lại bỏ đến đây? - Cá nhỏ ngạc nhiên hỏi.
- Là giấy thì nên kết bạn với chữ. Khi được viết đầy chữ lên mình, đó mới là vinh quang.
Thuyền giấy nói tiếp:
- Thế mà bé Nhật Anh lại không hiểu điều ấy. Mỗi trang giấy, cậu ấy chỉ viết vài chữ rồi vứt vào thùng rác.
- So với các bạn của tôi, tôi vẫn còn may mắn. Bé Nhật Anh dùng tôi để gấp thuyền giấy rồi ném ra ngoài cửa sổ. Tôi bay theo gió và trôi dạt đến con sông này.
Thuyền giấy thở dài:
- Đi đâu cũng được, miễn là không phải quay lại nhà bé Nhật Anh nữa.
- Thật đáng thương! - Cá nhỏ thông cảm nói, dù nó không hiểu “vinh quang” là gì, vì với nó, đó là một từ rất “rắc rối”.
Đúng lúc ấy, Cá nhớ đến một cô bé thường ngồi trên bãi cỏ bên bờ sông, cầm bảng và bút màu để vẽ tranh. Mỗi tờ giấy qua tay cô bé đều trở nên đẹp đẽ. Vì vậy, Cá khuyên Thuyền giấy ở lại khúc sông này vài hôm để gặp cô bé, rồi sau đó hãy quyết định có theo cô về nhà hay không.
Ba ngày sau, cô bé cầm bảng vẽ đến bờ sông. Nụ cười của cô đẹp như hoa. Cô cẩn thận lấy một tờ giấy phẳng phiu, sạch sẽ, nhẹ nhàng kẹp vào bảng rồi bắt đầu vẽ. Bức tranh nào cũng được vẽ kín mặt giấy, hương bút màu thơm dịu lan trong không khí. Thuyền giấy núp bên bờ sông nhìn lên, trong lòng thầm ngưỡng mộ những tờ giấy trong tay cô bé.
- Đến đây nào, anh bạn! - Tờ giấy bên cạnh cô bé nhìn thấy Thuyền giấy liền vui vẻ gọi. Gió thổi qua làm những tờ giấy kêu “xoạt xoạt”.
- Tôi, tôi cũng muốn đến lắm. Nhưng mà…
Thuyền giấy cúi đầu, lí nhí. Nó nhớ đến những vết mực nguệch ngoạc mà bé Nhật Anh đã vẽ lên người mình. Làm sao cô bé kia có thể chấp nhận nó được? Đang mải nghĩ, bỗng một bàn tay nhỏ nhắn nâng Thuyền giấy lên.
- Để chị xem nào.
Cô bé nhẹ nhàng lau những vết bẩn trên mặt giấy, rồi cẩn thận mở nó ra và phơi dưới ánh nắng.
Sau đó, cô vẽ lên mặt giấy một bức tranh có bầu trời xanh, thảm cỏ xanh, dòng sông nhỏ và cả bạn Cá. Những nếp gấp trên giấy trở thành những con sóng nằm yên trong bức tranh một cách kì diệu. Cá dưới nước thổi bong bóng, chào tạm biệt người bạn của mình và chúc mừng nó. Bây giờ, tờ giấy ấy nằm yên bình trên giá sách, ngày ngày trò chuyện vui vẻ với các bạn. Có lúc không có ai để nói chuyện, nó cũng hơi cô đơn, nhưng vẫn rất vui vì cuối cùng nó đã có được vinh quang, đã phát huy được tác dụng của một tờ giấy, trên mình có một bức tranh thật đẹp.
- Tôi hạnh phúc quá! Tờ giấy thường tự nhủ - Tôi đã có một kỉ niệm thật đẹp.
Trò chuyện cùng bé
Vì sao lúc đầu thuyền giấy lại buồn? Sau khi cô bé vẽ lên mình một bức tranh, nó còn buồn nữa không? Mỗi trang giấy đều rất đáng quý, chúng ta cần dùng giấy thật tiết kiệm và có ích, không nên viết vẽ qua loa rồi vứt đi. Các bạn nhỏ có làm được điều đó không?