Chu du thiên hạ để học rùng mình

Truyện cổ tích chu du thiên hạ để học rùng mình

Một người cha có hai cậu con trai. Cậu người con cả thông minh, khôn ngoan luôn tìm cách giải quyết tốt nhất mọi việc. Ngược lại, người em thì ngu dốt, không hiểu biết gì cả, học thì không vào. Ai thấy cũng phải kêu:

- Thằng ấy chính là gánh nặng của cha nó.

Mỗi khi có việc làm - dù sớm hay tối - thì người anh cả đều phải nhúng tay vào. Thế nhưng anh lại có tính nhát. Vào buổi tối hay đêm khuya, hễ cha có sai đi làm việc gì mà phải qua bãi tha ma hay nơi nào hoang vắng là anh tìm cách chối từ:

- Trời, con chịu thôi, cha ạ. Con không dám đi đâu. Con sợ rùng cả mình.

Tối tối, mọi người thường ngồi quây quần bên lửa kể cho nhau nghe những chuyện sởn gai ốc, thỉnh thoảng lại có người bảo:

- Trời, nghe mà rùng cả mình!

Người em ngồi trong xó nhà nghe chuyện thế nhưng chẳng hiểu gì cả, nghĩ bụng:

- Họ cứ bảo mãi: Rùng cả mình! Rùng cả mình! Mà mình thì chẳng thấy rùng mình gì cả. Hẳn đó là một thuận ngữ mà mình chẳng biết tí gì.

Rồi một lần người cha bảo con út:

- Này, cái thằng ngồi trong xó nhà kia! Giờ mày đã lớn, lại khỏe mạnh, mày phải đi học lấy một nghề mà kiếm ăn. Trông anh mày đấy, nó chịu khó như thế mà mày thì chỉ tốn cơm, chả được việc gì.

Anh ta đáp:

- Chà, cha ơi, con cũng định học lấy một một gì đó. Con chẳng biết rùng mình, nếu được, xin cha cho con học nghề ấy.

Người anh cả nghe được em bảo thế thì cười và nghĩ thầm:

- Trời, lạy chúa tôi! Ngu ngốc như thằng em trai tôi thì suốt đời chẳng làm nên trò trống gì! Thép làm lưỡi câu phải là loại thép tốt mới uốn cong được.

Người cha thở dài và bảo con út:

- Học rùng mình thì chắc mày có thể học được. Thế nhưng nghề ấy thì kiếm ăn làm sao?

Rồi sau đó ít lâu người coi nhà thờ đến chơi. Nhân đó, người cha than phiền với khách về nỗi khổ tâm của mình và kể cho khách nghe về sự vụng về, ngu dốt của thằng người con út. Ông bảo:

- Đấy, ông xem, tôi hỏi nó muốn học nghề gì thì nó cứ khăng khăng đòi học rùng mình.

Ông khách đáp:

- Nếu chỉ học có thế thôi thì tôi có thể dạy cho nó được. Ông cho nó lại đằng tôi, tôi sẽ gột rửa cho nó bớt ngu đi.

Người cha rất mừng, nghĩ bụng: Thằng nhỏ chắc sẽ được dạy dỗ cẩn thận để bớt ngu đi.

Thế là anh người con út đến nhà người coi nhà thờ. Công việc của anh ta là kéo chuông. Mới được vài ngày, một hôm vào đúng giữa đêm thầy đánh thức trò dậy, sai lên gác kéo chuông. Thầy nghĩ bụng:

- Rồi mày sẽ được học thế nào là rùng mình.

Ông thầy lén lên gác chuông trước. Khi anh trò ngốc lên tới nơi, quay người lại, sắp cầm lấy dây chuông thì thấy một cái bóng trắng đứng đối diện mình ở bên kia tháp chuông. Anh ta quát lên:

- Ai đó!

Thế nhưng cái bóng cứ đứng im, không đáp mà cũng không nhúc nhích.

Anh ta lại quát:

- Muốn sống bảo mau, không thì bước ngay! Đêm khuya có việc gì mà đến đây?

Thế nhưng người coi nhà thờ vẫn không hề động đậy để anh ngốc tưởng là ma. Anh ngốc lại thét lên lần nữa:

- Mày muốn tính gì ở đây? Nếu mày là người ngay thì hãy lên tiếng, nhược bằng không thì tao quẳng mày xuống chân cầu thang bây giờ!

Người coi nhà thờ nghĩ bụng:

- Chắc nó chẳng dám đâu.

Nghĩ vậy bác không lên tiếng mà cứ đứng sừng sững như tượng đá. Hỏi tới lần thứ ba cũng không thấy đáp, anh ngốc lấy đà, đẩy "con ma" xuống chân cầu thang. "Ma" lăn từ bậc thang thứ mười xuống đất, nằm sóng sượt ở một xó. Anh ngốc điềm tĩnh kéo chuông. Kéo xong, anh đi thẳng về nhà, lẳng lặng chẳng bảo chẳng rằng lên giường nằm ngủ.

Vợ người coi nhà thờ chờ mãi vẫn không thấy chồng về, đâm ra lo, lại đánh thức anh ngốc dậy hỏi:

- Mày có biết ông nhà tao ở đâu không? Ông lên gác chuông trước mày đấy mà!

Anh ta đáp:

- Thưa bà không ạ. Thế nhưng ở bên kia cửa tháp chuông đối diện với cầu thang thấp thoáng bóng người, con hỏi mãi cũng không đáp, đuổi cũng nhất quyết không đi, con cho là đồ ăn trộm liền đẩy xuống cầu thang. Bà ra đó xem có phải ông nhà không? Nếu thật đúng vậy thì con rất ân hận.

Người vợ chạy vội ra tháp chuông thì thấy đúng chồng mình nằm trong xó, bị gãy một chân đang rên rỉ. Bà cõng chồng về rồi đến thẳng nhà cha chàng ngốc, la lối om xòm lên:

- Con ông gây tai vạ, nó đã đẩy ông nhà tôi xuống chân cầu thang, làm ông nó bị gãy một chân. Xin ông rước ngay đồ ăn hại ấy khỏi nhà tôi.

Người cha choáng người, chạy ngay đến, mắng con một trận nên thân, rồi bảo:

- Sao mày lại nghịch quái ác thế? Quỷ ám mày hay sao?

Con đáp:

- Thưa cha, cha nghe con kể đã. Quả thật con oan: giữa đêm khuya thanh vắng, ông ấy lại đứng ở đó như một người đang tính chuyện gì đen tối vậy. Con chẳng biết người đứng đó là ai. Mà con đã quát hỏi ba lần là hãy lên tiếng đáp, nếu không thì đi nơi khác.

Người cha hỏi:

- Trời, mày chỉ làm khổ tao. Bước ngay khỏi nhà cho khuất mắt, tao không muốn nhìn mặt mày nữa.

- Dạ, con xin vâng lời cha. Thế nhưng cha hãy để trời sáng đã. Khi ấy, con sẽ đi học thuật rùng mình để tự nuôi thân.

- Mày muốn học nghề gì tùy ý mày. Đối với tao, nghề gì cũng vậy thôi. Đây, cầm lấy năm mươi đồng tiền làm lộ phí để đi chu du thiên hạ. Mày nhớ là không được bảo cho ai biết quê mày ở đâu, cha mày tên là gì, tao đến xấu hổ vì mày.

- Dạ, thưa cha, cha muốn sao con xin làm vậy. Nếu cha chỉ dặn có thế thì con có thể nhớ được.

Khi trời hửng sáng, anh đút năm mươi đồng tiền vào túi, rồi bước ra đường cái, vừa đi vừa lẩm bẩm:

- Ước gì ta biết rùng mình! Ước gì ta biết rùng mình!

Một người đánh xe đi từ từ phía sau tới, nghe được vậy liền hỏi:

- Tên mày là gì?

Anh ta đáp:

- Tôi chẳng biết.

Người đánh xe hỏi tiếp:

- Quê mày ở đâu?

- Tôi chẳng biết!

- Thế cha mày tên là gì?

- Tôi không được phép bảo điều đó.

- Thế mày luôn mồm lẩm bẩm bất cứ điều gì thế?

Anh đáp:

- Ấy, tôi muốn học rùng mình, thế nhưng chẳng ai dạy cho tôi nghề ấy.

Người đánh xe bảo:

- Thôi đừng bảo lẩn thẩn nữa. Nào, hãy đi theo tao, tao tìm chỗ cho mà ngủ.

Hai người cùng đi. Đến tối thì họ tới được một quán trọ và định ngủ qua đêm ở đó. Vừa mới bước vào quán trọ, chàng ngốc đã bảo bô bô lên:

- Ước gì ta biết rùng mình! Ước gì ta biết rùng mình!

Nghe được vậy, chủ quán phải bật cười bảo:

- Mày khoái cái đó lắm phỏng! Mày đến đây thật đúng lúc.

Vợ chủ quán ngắt lời chồng:

- Chà, mặc người ta! Lắm cu cậu ngổ ngáo dính mũi vào chuyện của người khác cũng đã toi mạng. Thật là buồn phiền và đáng tiếc nếu đôi mắt sáng kia không còn được trông thấy ánh sáng mặt trời nữa.

Thế nhưng chàng thanh niên trẻ kia bảo:

- Dù nghề đó có khó đến đâu chăng nữa tôi cũng muốn học cho biết. Tôi cất công lên đường cũng chỉ vì thế.

Anh ta quấy rầy mãi làm chủ quán phải kể cho nghe rằng gần đây có một tòa lâu đài có ma, ai thức ba đêm liền ở đó khắc sẽ biết thế nào là rùng mình. Vua có một người con gái xinh đẹp tuyệt trần. Người hứa ai cả gan làm việc ấy sẽ gả công chúa cho.

Trong tòa lâu đài có vô số vàng bạc châu báu do ma quỷ canh giữ, của báu ấy mà về tay ai thì người ấy tha hồ mà giàu. Đã có nhiều người vào thế nhưng không thấy một ai trở ra.

Liền sáng hôm sau, chàng thanh niên xin vào yết kiến vua, anh tâu:

- Nếu bệ hạ cho phép, tôi xin thức ba đêm liền ở tòa lâu đài có ma ấy.

Vua ngắm anh ta hồi lâu, thấy anh ta cũng dễ thương, vua bảo:

- Ngươi được phép mang theo vào trong tòa lâu đài ba đồ vật chứ không được mang một sinh vật nào.

Anh bảo:

- Nếu vậy, tôi xin bất cứ điều gì để đốt lò sưởi, một bàn thợ tiện và một ghế thợ chạm có dao.

Ban ngày, vua sai người mang những thứ đó vào trong tòa lâu đài. Khi trời đã tối, chàng thanh niên bước vào. Anh đốt một đống lửa to ở trong một gian phòng, đặt dao và ghế thợ chạm sang một bên, rồi ngồi lên bàn thợ tiện. Anh bảo:

- Chà, ước gì ta biết rùng mình! Thế nhưng rồi ở đây cũng đến công toi thôi.

Chừng nửa đêm, anh định thổi cho lửa lại bùng lên, thế nhưng khi anh vừa mới thổi lửa thì bỗng có tiếng vọng ra từ một góc phòng.

- Meo! Meo! Bọn mình rét cóng cả người.

Anh bảo:

- Chúng bay là đồ ngu, kêu ca bất cứ điều gì nào? Có rét thì ngồi bên lửa mà sưởi cho ấm.

Anh vừa bảo dứt lời, thì có hai con mèo đen to tướng nhảy phịch một cái đến chỗ anh. Chúng ngồi chồm chỗm hai bên anh, quắc mắt bừng như lửa, nhìn anh chằm chằm một cách dữ tợn. Lát sau, khi đã nóng người, chúng bảo anh:

- Này anh bạn, chúng ta thử đánh bài chơi chút nhé!

Anh đáp:

- Sao lại không chơi nhỉ? Thế nhưng hãy giơ bàn chân cho tớ xem cái đã!

Hai con mèo liền giơ bàn chân cùng móng vuốt ra. Anh bảo:

- Chao ôi, móng các cậu sao dài vậy? Hẵng gượm, để tớ cắt bớt đi cho nhé.

Thế là anh tóm ngay cổ chúng, nhấc chúng đặt vào ghế thợ chạm, kẹp chặt chân chúng lại, rồi bảo:

- Nhìn móng chân các cậu là tớ mất hứng chơi bài.

Anh đập chúng chết, rồi quẳng xác xuống hồ. Anh vừa mới thanh toán hai con ấy xong, sắp quay về ngồi bên lửa thì lại thấy vô số mèo đen, chó mực đeo xích sắt nung đỏ từ bốn bề xông tới. Chúng kéo ra mỗi lúc một đông, anh chẳng biết đứng chỗ nào. Chúng kêu gào nghe khủng khiếp, xông vào đống lửa, cào đống lửa ra, chực dập cho tắt. Anh để mặc chúng làm một lúc, khi thấy bực mình quá, anh liền túm lấy dao, xông vào đánh chúng và hét:

- Chúng mày, đồ súc sinh cút ngay!

Một số chạy trốn, số khác bị anh giết quẳng xác xuống hồ. Rồi anh quay về chỗ cũ, thổi cho lửa lại cháy to lên để sưởi. Ngồi sưởi được một lúc thì hai mắt anh díp lại, cơn buồn ngủ kéo đến. Liếc mắt nhìn quanh, thấy ở góc phòng có một cái giường to. Anh bảo:

- Mình thật là may.

Rồi anh lên giường nằm. Anh vừa định nhắm mắt ngủ thì chiếc giường bắt đầu rung chuyển, chạy khắp tòa lâu đài. Anh bảo:

- Được lắm, có giỏi cứ lao nhanh hơn nữa đi!

Giường chạy nhanh như xe tứ mã, nhảy qua ngưỡng cửa, lăn xuống cầu thang, tiếng kêu lộc cộc, lộc cộc. Bỗng giường vấp và lật ngược, giường đệm và mọi thứ đè lên người anh. Anh quẳng chăn gối để chui ra và bảo:

- Bây giờ đứa nào muốn nằm giường thì đi mà nằm!

Anh lại bên đống lửa và ngủ luôn một mạch tới sáng.

Sáng hôm sau, đức vua đến tòa lâu đài, thấy anh nằm dài dưới đất, vua ngỡ là ma đã giết chết anh. Vua than:

- Xinh trai như vậy mà chết thì thật là uổng quá!

Anh nghe tiếng, nhổm dậy và hỏi:

- Tâu bệ hạ, chưa đến nỗi như thế đâu ạ.

Vua vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, hỏi anh đêm qua ra sao.

Anh đáp:

- Tâu bệ hạ, rất bình yên ạ. Thế là đã một đêm trôi qua, còn hai đêm nữa rồi cũng sẽ trôi qua thôi ạ.

Khi anh về quán trọ, chủ quán trố mắt ra nhìn và bảo:

- Tôi không ngờ anh lại còn sống. Thế anh đã học được thế nào là rùng mình chưa?

Anh đáp:

- Khổ lắm, chỉ mất công toi. Giá có ai dạy cái đó cho tôi thì hay quá.

Đêm thứ hai, anh lại đến tòa tòa lâu đài cổ. Anh đến ngồi bên lửa, lại vẫn ca bài ca cũ:

- Ước gì ta biết rùng mình!

Gần nữa đêm, anh lại nghe được tiếng động, tiếng bảo lào xào, trước còn khe khẽ, rồi cứ mỗi lúc một rõ hơn. Yên ắng được một lúc, bỗng có tiếng thét lớn. Đó là một người đàn ông nom gớm ghiếc đang ngồi chiếm chỗ của anh. Anh bảo:

- Đừng thách thức nhau! Ghế này là ghế của tao chứ.

Người kia định cứ ngồi lì ở đấy, thế nhưng anh đâu có chịu thua! Anh đẩy hắn ra xa, chiếm lại chỗ ngồi cũ. Bỗng lại có nhiều người khác nối tiếp nhau từ trên ống khói rơi xuống. Chúng mang xuống theo chín cái xương ống chân và hai cái đầu lâu, chúng bày những thứ đó ra để chơi con ky 8. Anh cũng muốn chơi, liền bảo:

- Này các cậu, cho tớ chơi với nhé!

- Được thôi, thế nhưng phải có tiền mới được chơi.

Anh đáp:

- Tiền thì có đủ, thế nhưng hòn lăn của các cậu không được tròn lắm.

Rồi anh đặt hai cái đầu lâu lên bàn tiện mà tiện lại cho thật tròn. Anh bảo:

- Ờ, như thế này nó sẽ lăn trơn hơn. Nào, giờ thì có thể chơi thỏa thích nhé.

Anh chơi và thua mất ít tiền. Khi đồng hồ điểm mười hai tiếng thì cả bọn người kia cũng biến mất. Anh lăn ra đất, đánh một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, vua lại đến để xem sự thể ra sao. Vua hỏi:

- Lần này thì thế nào, có sao không?

Anh đáp:

- Tâu bệ hạ, tôi có chơi con ky và thua mất vài đồng Hên-lơ.

- Nhà ngươi có thấy rùng mình không?

Anh đáp:

- Thưa không ạ. Tôi chơi vui lắm. Tôi chỉ ước gì được biết thế nào là rùng mình!

Đêm thứ ba, anh cũng lại ngồi trong tòa lâu đài. Anh lại phàn nàn:

- Ước gì ta biết rùng mình!

Vừa khi ấy, một ông lão khổng lồ có chòm râu bạc dài chấm gót, dáng người nom dễ sợ bước vào. Ông lão bảo:

- Ái chà, thằng nhãi con, mày sắp học được cho biết thế nào là rùng mình, vì mày sắp chết.

Anh đáp:

- Đâu lại dễ thế? Còn xem tao có muốn chết không mới được chứ.

Con quái đáp:

- Tao bắt mày luôn bây giờ!

- Khoan, khoan cái đã! Mày đừng có làm bộ. Tao cũng khỏe bằng mày, thậm chí còn khỏe hơn là đằng khác.

Con quái bảo:

- Thì ta cứ thử sức xem sao. Nếu mày khỏe hơn tao, tao sẽ để mày yên. Nào! Ta đấu sức đi!

Ngay rồi sau đó, nó dẫn anh đi qua những con đường tối om. Cả hai tới bên ngọn lửa thợ rèn. Quỷ dữ lấy một cái rìu, giơ tay quai một cái thật mạnh vào đe, đe thụt hẳn xuống đất.

Anh bảo:

- Tao đập khỏe hơn mày!

Anh đi đến một cái đe khác. Con quái già kia đến đứng sát ngay bên cạnh đe để ngắm xem. Bộ râu dài của hắn thõng xuống lòng thòng. Anh vớ lấy chiếc rìu, giơ lên rồi nện mạnh một cái xuống đe, rìu cắm phập vào đe, lôi luôn ra cả chòm râu bạc nằm kẹt vào giữa. Anh bảo:

- Tao tóm được mày rồi! Giờ thì cái chết đã kề bên cổ mày!

Rồi anh cầm một thanh sắt đập cho nó một trận. Nó rên rỉ, van lạy anh hãy ngưng tay tha cho nó, nó sẽ biếu anh nhiều của. Anh nhấc rìu lên để cho nó gỡ râu ra. Lão già dẫn anh quay trở về tòa lâu đài, dẫn anh tới một căn hầm rồi chỉ cho anh ba tráp đầy vàng, và bảo:

- Số vàng đó sẽ chia như sau: một tráp dành cho kẻ nghèo, tráp thứ hai cho vua, tráp thứ ba là cho anh.

Đúng khi ấy, đồng hồ điểm mười hai tiếng. Bóng ma kia biến mất. Còn anh ở lại trong đêm tối. Anh bảo:

- Ta phải lần cho thấy đường ra chứ!

Sờ soạng loanh quanh hồi lâu, anh lại tìm thấy đường dẫn tới căn buồn cũ. Tới nơi, anh liền lăn ra ngủ bên đống lửa.

Sáng hôm sau, vua lại đến hỏi anh:

- Chắc ngươi đã học được rùng mình rồi chứ?

Anh đáp:

- Thưa chưa ạ. Chả có gì là đáng sợ cả. Có một ông già râu dài tới đây, ông ta chỉ cho tôi chỗ có lắm vàng ở dưới hầm nhà, thế nhưng vẫn chưa có ai dạy cho tôi biết thế nào là rùng mình.

Khi ấy vua bảo:

- Ngươi đã trừ được ma ở tòa lâu đài. Ta sẽ gả con gái ta cho ngươi.

Anh đáp:

- Đó thật là một diễm phúc. Thế nhưng tôi vẫn chưa biết thế nào là rùng mình.

Rồi vàng ở hầm nhà được lấy lên, lễ cưới được cử hành. Mặc dù rất yêu thương vợ, tuy đang vui duyên mới, thế nhưng lúc nào vị phò mã trẻ tuổi vẫn cứ nhắc:

- Ước gì ta biết rùng mình!

Chuyện ấy làm cho công chúa rầu rĩ. Một thị tỳ của công chúa bảo:

- Con sẽ giúp một tay để cho phò mã một bài học về rùng mình.

Người thị tỳ ra ngay con suối chảy qua vườn thượng uyển, múc một thùng nước đầy cá bống mang về cung trao cho công chúa. Đến khuya, khi phò mã đang ngủ say, công chúa khẽ kéo chăn ra, đổ thùng nước lạnh đầy cá lên người chàng. Những chú cá kia quẫy khắp trên và quanh người làm cho phò mã thức giấc choàng dậy và thốt lên:

- Chà, có bất cứ điều gì ấy làm tôi rùng cả mình! Mình ơi, giờ thì tôi biết thế nào là rùng cả mình rồi!

Xem thêm Truyện cổ tích Thế Giới

Chú bé tí hon

Chú bé tí hon

Xưa có một bác nông dân nghèo, tối tối bác thường ngồi bên lò sưởi, gẩy than cho lửa cháy, và bác gái ngồi xe chỉ. Một hôm bác nói với vợ: - Vợ chồng mình hiếm hoi, không có con...
Mười hai nàng công chúa và những đôi giày nhảy rách

Mười hai nàng công chúa và những đôi giày nhảy rách

Ngày xửa ngày xưa có một ông vua có mười hai cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp hơn người. Mười hai cô cùng ngủ trong một căn phòng lớn, giường kê liền nhau thành một dãy. Tối tối,...
Ba thầy thuốc giỏi

Ba thầy thuốc giỏi

Ba thầy thuốc kia nghĩ mình đã biết đủ ngón nghề rồi nên rủ nhau đi chu du thiên hạ. Tối đến, họ nghỉ ở một quán trọ. Chủ quán tò mò hỏi họ từ đâu đến và muốn đi đâu nữa. Họ đáp:...
Hãnsel và Gretel

Hãnsel và Gretel

Ven một cánh rừng có hai vợ chồng người tiều phu nghèo, gia đình có hai con, con trai tên là Hãnsel, con gái tên là Gretel. Nhà thường sống bữa đói bữa no cho qua ngày. Một năm...
Bàn ơi, trải khăn ra, sắp thức ăn đi !

Bàn ơi, trải khăn ra, sắp thức ăn đi !

Từ lâu lắm rồi, hồi đó có một người thợ may, bác có ba cậu con trai, mà chỉ có một con dê cái duy nhất. Thế nhưng vì cả nhà ăn sữa dê nên ngày ngày phải dắt dê ra đồng kiếm cỏ tốt...
Rapunzel cô gái tóc dài

Rapunzel cô gái tóc dài

Ngày xưa có hai vợ chồng nhà kia không có con, họ mong rằng ngày kia trời sẽ thương cảnh ngộ họ. Nhìn qua cửa sổ sau nhà thì thấy một mảnh vườn tuyệt đẹp, trồng toàn hoa thơm, các...
Người mua giấc mơ

Người mua giấc mơ

Ngày xửa ngày xưa có hai người lái buôn, một già một trẻ. Họ thường cùng nhau đi buôn chuyến. Một ngày họ đi đến bờ biển thuộc làng Teraddomai. Họ đã thấm mệt sau một chặng đường...
Cô bé quàng khăn đỏ

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa ngày xưa có chuyện kể rằng, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì thế nên mọi người bắt đầu gọi cô bằng cái tên cô bé quàng khăn đỏ. Vào một ngày kia, mẹ...
0.26768 sec| 924.195 kb