Chú vẹt tinh khôn

Trong một chuyến đi sang Trung Phi, một người lái buôn Ba Tư đã mang về một chú vẹt vô cùng đẹp. Chú có chiếc mào đỏ rực, bộ lông xanh biếc óng ánh và nói năng rất sõi. Người lái buôn yêu quý chú lắm, bèn làm cho chú một chiếc lồng xinh xắn, sơn son thếp vàng, rồi treo giữa khu vườn đầy hoa lá châu Phi.
Trước ngày ra đi cất chuyến hàng mới, người thương nhân đến nói với vẹt:
– Này vẹt ơi, ta sắp sửa tới quê hương Trung Phi của mi. Mi có nhắn nhủ điều gì tới bà con bạn hữu không?
Chú vẹt liền lên tiếng:
– Ông làm ơn nói với đồng bào của tôi là nơi đây dù đầy đủ thức ăn, tôi vẫn gầy mòn vì nhớ rừng quê, họ hàng, bè bạn. Ông bảo bạn bè tôi hãy chỉ giúp tôi cách nào để quay về quê hương.
Nghe vẹt nói, người thương nhân thầm nghĩ: “Chú vẹt này thật ngốc. Ta đâu có khờ mà thuật lại cái cách bọn vẹt bày cho mi!”
Tới Trung Phi, trở lại khu rừng trước kia đã tới, ông thấy một lũ vẹt đang đậu trên những cành cây cao, trong đó có con vẹt mào đỏ giống hệt chú vẹt của ông. Ông liền nhắc lại những lời con vẹt của mình nhắn nhủ. Người thương nhân rất sửng sốt khi thấy chú vẹt mào đỏ vừa nghe ông nói xong thì chợt buồn rười rượi, xù lông xù cánh, gục đầu rồi rơi bộp xuống bụi rậm. Vừa quay về thuyền, người thương nhân vừa nghĩ đến con vẹt tội nghiệp. Ông đoán chắc vì quá thương bạn vẹt của nó đang cô đơn trên đất nước xa lạ nên nó mới rầu rĩ đến chết đi như thế.
Về đến nhà, người thương nhân kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chú vẹt của ông nghe. Vừa nghe xong, chú vẹt này cũng buồn ủ rũ, mắt nhắm lại và chỉ một lát sau, nó rơi bộp xuống đáy lồng mà chết. Người thương nhân buồn rầu nghĩ: “Giống vẹt thật có tình có nghĩa. Nghe tin bạn nó chết vì thương nó, nó cũng khổ sở mà chết theo.”
Vậy là ông mở lồng, mang vẹt ra, để trên bàn tay ngắm nghía. Đột nhiên, chú vẹt bay vù lên một cành cây cao, nhìn xuống ông và lên tiếng:
– Cảm ơn ông chủ đã thuật lại cách bạn tôi chỉ cho tôi để được tự do. Giờ tôi quay về với rừng núi quê tôi đây. Xin tạm biệt ông chủ!
Thế rồi vẹt cất cánh nhằm hướng tây nam bay thẳng.
Người thương nhân tần ngần nghĩ bụng: “Không ngờ giống vẹt này lại tinh khôn đến vậy”.