Có thể cuộc sống đã công bằng

Có thể cuộc sống đã công bằng – Kho truyện cổ tích

Năm mười tám tuổi, tôi đã có thể đứng trước lớp và đọc bài văn do chính mình suy nghĩ, tưởng tượng ra. Trong bài viết ấy, tôi miêu tả cảm giác háo hức của những người bạn cùng trang lứa khi lần đầu được phép lái xe. Tôi thầm ghen tị với họ. Tôi biết mình luôn phải nhờ người khác mỗi khi muốn đi đến bất cứ đâu, bởi tôi là người khiếm thị. Từ năm bốn tuổi, tôi mắc một căn bệnh gọi là hội chứng khô mắt. Từ đó, mọi thứ xung quanh chỉ còn là những hình ảnh mờ nhòe trước mắt tôi. Có nhiều việc tôi không thể tự làm. Tôi không thể lái xe, không thể nhìn rõ bài giảng trên bảng, và việc đọc sách đối với tôi cũng chẳng dễ dàng.

Tôi luôn mơ ước được bình thường như bao người khác. Từ khi không còn phân biệt rõ thế giới quanh mình, những điều quan trọng đối với tôi dường như trở nên rất xa vời. Nhưng tôi vẫn là tôi, và tôi không thể thay đổi thực tế ấy. Tôi cố học cách sử dụng những giác quan khác để bù đắp cho khiếm khuyết của mình.

Ngày còn học trung học, tôi tham gia đội bóng rổ của trường. Đồng đội chỉ cho tôi cách phán đoán vị trí quả bóng bằng cách lắng nghe âm thanh từ giọng nói của họ. Nhờ đó, tôi học được khả năng tập trung rất cao. Bên cạnh đó, tôi còn là một trong những đại diện của hội đồng sinh viên. Tôi tham gia một chương trình của Liên Hiệp Quốc, cùng mọi người đến thủ đô Washington để tham quan hoạt động của các nhà lập pháp. Tôi tốt nghiệp trung học song song với chương trình học kép của người Do Thái và những chương trình tổng quát khác.

Sau khi tốt nghiệp, tôi đến Israel học trong hai năm. Hiện nay, tôi là sinh viên năm thứ hai của Đại học Yeshiva và muốn trở thành luật sư.

Đôi khi, tôi tự hỏi vì sao cuộc sống lại có vẻ không công bằng với mình như vậy. Có lẽ cuộc sống muốn tôi phát triển những khả năng khác và đánh thức những tài năng vốn ẩn sâu trong tôi. Cũng có thể đó là một món quà đặc biệt mà cuộc sống trao cho tôi. Bởi ở nhiều lĩnh vực khác, tôi chỉ là một người rất bình thường. Nhưng chính thử thách này đã thúc đẩy tôi hoàn thiện mình từng ngày. Và tôi đã làm được.

Chúng ta có thể nhìn cuộc sống qua nhiều lăng kính khác nhau. Và đây là những điều tôi đã nhìn thấy từ chính cuộc sống của mình.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Ngôi nhà có một nghìn chiếc gương

Ngôi nhà có một nghìn chiếc gương

Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ xa xôi, có một nơi được gọi là “Ngôi nhà có 1000 chiếc gương”. Một chú chó nhỏ yêu đời nghe nói về nơi ấy nên quyết định đến thăm. Khi đến nơi,...
Đôi tay của mẹ

Đôi tay của mẹ

Khi bước vào lứa tuổi thiếu niên, chúng ta thường sống trong một thế giới khác với mẹ mình, một thế giới mà các bà mẹ chỉ có thể quanh quẩn bên ngoài và không thể xâm nhập vào...
Chạm đáy

Chạm đáy

Gia đình tôi vừa chuyển đến thị trấn. Hồi trước chuyện kết thân bạn mới thật dễ dàng đối với tôi, nhưng bây giờ, vì hay ngượng ngập về dáng vẻ của mình nên tôi cảm thấy rất khó....
Khiếm khuyết của cha

Khiếm khuyết của cha

Cho đến khi học trung học tôi mới nhận ra cha mình bị sứt môi hở hàm ếch bẩm sinh nhưng trong mắt tôi cha chỉ có một gương mặt duy nhất từ khi tôi mới chào đời. Tôi nhớ trong một...
Dời núi

Dời núi

Đã mấy lần, Carolyn, con gái tôi cứ khẩn khoản gọi điện thoại mời tôi. - Mẹ ơi, nhất định mẹ phải đến đây xem vườn hoa thủy tiên trước khi chúng tàn mẹ nhé! Tôi rất muốn đi, nhưng...
Khung cửa lấp lánh

Khung cửa lấp lánh

Có cậu bé nọ sống trong một nông trại xa xôi hẻo lánh. Mỗi sáng, cậu phải thức dậy trước lúc mặt trời mọc để phụ giúp việc lặt vặt. Đến chiều, cậu lại ra khỏi nhà để làm việc suốt...
Chuyện xây cầu Brooklyn

Chuyện xây cầu Brooklyn

Cầu Brooklyn bắc ngang con sông giữa Manhattan và Brooklyn được xem là một kỳ tích của ngành xây dựng. Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng...
Nỗi đau sẽ đi qua và cái đẹp ở lại

Nỗi đau sẽ đi qua và cái đẹp ở lại

Dù Henri Matisse trẻ hơn August Renoir gần hai chục tuổi, cả hai họa sĩ vĩ đại này luôn là đôi bạn chân tình và gắn bó với nhau. Khi Renoir bị lâm bệnh và giam mình trong căn nhà...
0.25387 sec| 868.07 kb