Điều ước mong cuối cùng

Sói tuyên bố sẽ thắt cổ tự tử và còn loan tin cho khắp cả khu rừng biết.
– Chuyện lạ! Anh ta mà dám thắt cổ tự tử à? Cứ chờ mà xem! – Thỏ cười khẩy.
– Dám lắm chứ! Anh ấy đã quyết như đinh đóng cột rồi – Rùa lên tiếng.
– Biết đâu anh ta lại đổi ý! – Nhím nói chen vào.
– Không đổi đâu! Đời nào! Anh ta còn chọn sẵn cả cây liễu để treo cổ rồi – Chị Quạ quả quyết – Bây giờ anh ta chỉ còn đi kiếm dây nữa thôi…
Cả khu rừng ồn ào tranh luận. Có kẻ tin sái cổ, có kẻ vẫn bán tín bán nghi.
Tin ấy bay đến tai bác Sếu. Bác lập tức bay vào rừng tìm Sói. Đến nơi, bác thấy Sói ngồi ủ rũ dưới gốc liễu, buồn thiu như tàu lá héo. Bác thấy lòng quặn lại. Xưa nay bác chẳng yêu quý gì Sói, cũng chưa từng muốn Sói bước vào sân nhà mình, nhưng lúc này, dù sao đó cũng là một cảnh tượng thảm thương!
– Chào anh Sói! – Bác Sếu nhỏ nhẹ cất lời.
– Chào bác và cũng xin vĩnh biệt! – Sói nói rồi đưa chân quệt nước mắt – Vĩnh biệt bác nhé! Bác đừng buồn. Nếu tôi từng có điều gì không phải, xin bác bỏ qua cho…
– Chẳng lẽ anh định treo cổ thật sao? – Bác Sếu thận trọng hỏi – Tôi thật không thể tin nổi! Vì sao vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
– Tôi bị xúc phạm! Bị bêu xấu trong cả truyện ngụ ngôn lẫn truyện cổ tích… Tôi không muốn sống thêm ngày nào nữa… Bác giúp tôi kiếm một sợi dây nhé. Trong kho để đồ ấy… Kho có khóa thật, nhưng người ta tin bác, bác cứ đến đó…
– Được… Tôi sẽ giúp anh! – Bác Sếu không kịp suy nghĩ đã nhận lời.
– Tôi cảm ơn bác nhiều lắm! – Sói nói bằng giọng đầy xúc động – À, tiện thể bác kiếm luôn cho tôi một chú dê con nữa nhé… Bác cố giúp tôi hoàn thành điều ước cuối cùng này…
Sếu quả nhiên đã giúp Sói thực hiện điều ước cuối cùng. Còn Sói thì chẳng hề thắt cổ tự tử.
Nó đã nghĩ lại rồi.