Giọng quê hương

Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm, hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào một quán gần đó để hỏi đường, tiện thể ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán có ba thanh niên. Họ chuyện trò luôn miệng, khiến bầu không khí trong quán vui vẻ lạ thường.
Lúc đứng lên trả tiền, Thuyên mới biết mình quên chiếc ví ở nhà. Hỏi Đồng, Đồng cũng không mang tiền theo. Hai người đang lúng túng thì một trong ba thanh niên bước lại gần, nói:
- Xin hai anh vui lòng cho tôi được trả tiền.
Thuyên ngạc nhiên nhìn anh thanh niên. Trên gương mặt đôn hậu, cặp mắt anh ánh lên vẻ thành thực, dễ mến. Thuyên bối rối:
- Xin lỗi. Tôi quả thật chưa nhớ ra anh là…
Người thanh niên không để Thuyên kịp dứt lời:
- Dạ, không! Bây giờ tôi mới được biết hai anh. Tôi muốn làm quen…
Ngừng một lát như để nén xúc động, anh thanh niên nói tiếp:
- Hai anh đã cho tôi nghe lại giọng nói của mẹ tôi ngày xưa…
Bất ngờ trước tình cảm của người bạn mới, Thuyên chỉ biết nói:
- Cảm ơn anh…
Anh thanh niên xua tay:
- Tôi phải cảm ơn hai anh mới phải.
Rồi người ấy nghẹn ngào:
- Mẹ tôi là người miền Trung… Bà qua đời đã hơn tám năm rồi.
Nói đến đây, người trẻ tuổi lặng lẽ cúi đầu, đôi môi mím chặt để lộ vẻ đau thương. Còn Thuyên và Đồng thì bùi ngùi nhớ quê hương, yên lặng nhìn nhau, mắt rớm lệ.