Hạt cườm tham ăn

Có một chị chim vành khuyên đẻ được tám quả trứng, ấp nở ra tám chú vành khuyên con. Ngày ngày, chim mẹ đi kiếm mồi về nuôi con. Khi chúng mới nở, chim mẹ phải mớm cho từng con một. Ít lâu sau, chúng đã cứng cáp hơn, chim mẹ không phải mớm nữa mà chỉ tha mồi bỏ vào tổ để cả tám con cùng ăn.
Trong tám chú chim con, có một con có đôi mắt hạt cườm và bộ lông xanh tuyệt đẹp. Nhưng đó cũng là con chim tham ăn nhất. Mỗi khi có mồi, nó cứ hục đầu vào ăn, chẳng để ý tới ai. Các anh chị của nó đều tốt bụng nên luôn nhường cho Hạt Cườm phần hơn. Nhưng Hạt Cườm không hề quan tâm điều đó, càng lớn nó càng tham ăn tục uống. Nhiều hôm nó còn không biết xấu hổ, gạt cả anh chị ra để tranh ăn cho được nhiều.
Chim mẹ thấy vậy buồn lắm. Nhìn Hạt Cườm cứ hục đầu vào ăn rồi tranh ăn, chim mẹ thấy nó vừa thô lỗ vừa xấu xa. Chim mẹ nhiều lần nhắc nhở:
- Con ơi, tham lam là tính xấu lắm! Bé thì tham ăn, lớn lên sẽ còn tham nhiều thứ khác. Như vậy, tất cả bạn bè sẽ xa lánh con. Hơn thế nữa, tính tham lam còn có thể dẫn tới tội lỗi hoặc những tai vạ khó lường.
Chim mẹ vẫn thường dạy bảo như thế, nhưng Hạt Cườm chứng nào tật ấy. Các chim anh, chim chị không chịu đựng nổi nữa, dần dần xa lánh, không ai thèm chơi với nó.
Vào thời kì ấy, cả tám con đều đã đủ lông cánh. Chúng được mẹ dìu cho tập bay chuyền, rồi sau đó cả tám đều có thể cất cánh bay lên bầu trời tự do bao la rực rỡ. Chúng sung sướng vô cùng. Suốt ngày chúng được bay nhảy vui chơi thỏa thích và tự mình đi kiếm mồi để ăn.
Chim mẹ khuyên lũ con phải cẩn thận, không được bay xa khỏi khu rừng quen thuộc.
Nhưng vốn tham ăn lại không chịu nghe lời mẹ dạy, Hạt Cườm phởn chí bay đi rất xa. Nó bay vào một xóm nhỏ ở đồng bằng rồi sà vào vườn cây của một gia đình nọ. Nhà này có một chú bé rất thích chơi chim, đã mua về mấy lồng chim: nào sáo, nào cu cườm, nào vẹt... Chú bé bỗng thấy một con chim vành khuyên có đôi mắt hạt cườm và bộ lông xanh rất đẹp xuất hiện trong vườn nhà mình. Chú mừng quá, reo lên và nhào tới bắt. Hạt Cườm vội cất cánh bay đi.
Nhưng hôm sau nó lại bay tới mảnh vườn ấy. Ở đây có nhiều cây chanh đang ra hoa, nó thích lắm. Hạt Cườm bỗng nhìn thấy một quả chuối đã bóc vỏ, trông cực kì ngon lành nằm giữa một đám cành cây khô hoặc que tre. Tính tham ăn lại nổi lên, chim vành khuyên không cần nghĩ ngợi hay quan sát gì nữa, sà tới chén liền. Bỗng “phập” một tiếng. Hạt Cườm giật mình, hốt hoảng tung cánh định bay lên. Nhưng muộn rồi. Nó ngã lộn xuống.
Thì ra nó đã chui vào cái lồng bẫy của chú bé nọ. Hạt Cườm giãy giụa và la hét đến nứt họng, nhưng hoàn toàn không thể làm gì được nữa. Vì tham lam, nó đã đánh mất điều quý giá và rực rỡ nhất trên đời mà nó vừa có: tự do.