Hãy là chính mình #2

Một ngày nọ, một cậu bé đứng tựa vào gốc cây to xù xì, thì thầm hỏi:
– Thần cây ơi! Thần cây hãy chỉ cho con cách làm ba mẹ vui lòng mà con vẫn được là chính mình?
Thần cây đáp:
– Con hãy nhìn ta đây. Cả đời ta phơi mình trong nắng gió, không ít lần oằn mình trước giông bão, nhưng ta vẫn là ta, vẫn là thân cây tỏa bóng mát cho mọi người.
Hôm sau, một người đàn ông tìm đến bên cây, buồn bã than thở:
– Cây ơi, tôi là một người đàn ông bất tài vô dụng. Bao năm trôi qua, tôi vẫn chỉ là một nhân viên bình thường, không thăng tiến được. Tôi không thể lo cho vợ con một cuộc sống tốt hơn. Tôi thật sự thất bại và chán ghét chính mình.
– Anh hãy nhìn tôi mà xem. – Cây nhẹ nhàng chia sẻ. – Tôi chấp nhận thay đổi để thích nghi với mọi điều kiện. Mùa xuân, tôi khoác chiếc áo xanh tươi, đâm chồi và nở hoa rực rỡ. Khi mùa đông lạnh giá kéo về, tôi lại xám xịt với những cành cây khẳng khiu. Đến mùa hè, tôi vươn vai tỏa bóng mát sum suê. Nhưng dù thay đổi thế nào, tôi vẫn là tôi, là gốc cây đứng bên vệ đường, lặng lẽ chứng kiến bao thăng trầm của cuộc sống.
Rồi một ngày khác, một cô gái đau khổ vì tình yêu chạy đến ôm lấy thân cây và òa khóc:
– Cây ơi! Người yêu của tôi đã rời xa tôi rồi. Tôi mất mát quá nhiều và đau khổ lắm. Có lẽ từ nay tôi không thể yêu thương ai khác nữa.
Cây nhìn cô đầy thương cảm rồi dịu dàng nói:
– Cô hãy ngước lên nhìn tôi đi. Chim chóc, sâu bọ, gõ kiến, rong rêu, dây leo, cây tầm gửi bám đầy trên thân tôi. Mỗi ngày, chúng lấy đi của tôi biết bao nhựa sống. Nhiều lúc tôi tưởng như không còn đủ sức chịu đựng thêm nữa. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi. Tôi vẫn là tôi, vẫn hiên ngang cho đi và dám hy sinh những gì mình có.
Chúng ta cũng giống như cây kia, luôn cần thay đổi để thích ứng với từng giai đoạn của cuộc sống. Hãy hướng đến những điều lớn lao, nhưng đừng tuyệt vọng khi sự việc không diễn ra đúng như mong đợi. Hãy sống mỗi ngày theo cách trọn vẹn nhất của mình. Hãy để lòng dịu lại, lắng nghe con tim, can đảm đối diện với khó khăn và thử thách. Cuộc sống sẽ mất đi ý nghĩa nếu chúng ta cứ sợ hãi, đắn đo giữa cho và nhận, rồi không dám bước qua những điều cần phải vượt qua.