Điều không tính trước

Điều không tính trước – Kho truyện cổ tích

Tôi chuẩn bị đánh nhau. Thoạt đầu tôi định lấy con dao của mẹ tôi làm vũ khí, nhưng khi sờ đến cái lưỡi thép to bản và mát lạnh của nó, tôi bỗng thấy sờ sợ. Con dao này mà vung lên một phát là địch thủ ngã như chơi. Eo ôi, sợ quá!

Tôi không lấy con dao nữa. Tôi vào phòng chị Hồng và tìm thấy cái kéo. Tôi mân mê cái kéo một hồi rồi lại bỏ xuống. Cái kéo nhọn quá, mà tôi thì lại không dám làm điều gì dại dột đối với thằng Nghi. Tôi chỉ muốn giã nó một trận thật đau thôi. Phải đánh nó để nó chừa cái tật ăn gian.

Chả là cách đây năm hôm, trong trận bóng giao hữu giữa lớp tôi và lớp nó nhân dịp kết thúc năm học, khi nhận được đường chuyền của thằng Phước, tôi lướt xuống sút vào gôn đội nó một quả tuyệt đẹp thì nó la toáng lên bảo tôi việt vị. Rõ ràng khi tôi nhận bóng thì trước mặt tôi còn đến hai hậu vệ của đội nó, vậy mà thằng Nghi cứ khăng khăng không công nhận bàn thắng của tôi. Ức nhất là lúc đó bên tôi đang bị dẫn trước một bàn. Thế là hai bên bỏ mặc trái bóng nằm lăn lóc trên sân, xúm vào cãi cọ. Rốt cuộc, chẳng bên nào chịu bên nào, hai bên đều gom mũ áo, giày dép hậm hực ra về.

Đã vậy, trước khi bỏ đi, thằng Nghi còn nhe răng trêu tôi:

– Lần sau, đừng “ăn cắp trứng gà” nữa nghen!

Ý nó bảo tôi chỉ quen nấp sẵn ở sân đối phương để rình cơ hội ghi bàn “bất hợp pháp”. Trong khi bọn tôi giận tím mặt thì phe thằng Nghi cười lên hô hố, trông thật khó chịu.

Được rồi, nêu mày muốn gây sự, ông sẽ cho mày biết tay! Tôi lẩm bẩm trong miệng và tiếp tục đi tìm “vũ khí”. Tôi lục lọi ngăn kéo của chị Hiền. Ngăn kéo của chị Hiền chỉ toàn là bánh kẹo và trái cây, chẳng có thứ nào có thể dùng đánh nhau cả. Chẳng lẽ lại dùng trái cây chọi địch thủ!

Cuối cùng, tôi tìm thấy “vũ khí” trong hòm đồ nghề của anh Nghĩa. Thoạt đầu, tôi định lấy cây búa, nhưng sau khi rờ rẫm cục sắt cẩn thận, tôi biết thằng Nghi không thể nào chịu đựng nổi một “vũ khí” như thế này. Thế là rốt cuộc tôi chọn cái kềm. Thật chả có thứ “vũ khí” nào lí tưởng hơn nó. Nó vừa nhẹ vừa gọn, cất trong túi quần chả có anh công an nào phát hiện ra. Nó cũng chẳng làm địch thủ phải đau đớn. Khi vật ngã thằng Nghi xuống đất, tôi sẽ rút kềm ra “dư dứ’ cho nó sợ chơi. Thật là tuyệt!

Tôi lấy giấy nhám ra định đánh bóng cái kềm thì thằng Phước tới:

– Mày làm gì vậy? Định sửa xe hả?

Tôi nhún vai:

– Sửa xe cái khỉ mốc! Tao đang định đi đánh nhau với thằng Nghi!

Phước nheo mắt:

– Đánh nhau bằng cái kềm này à?

Nghe giọng điệu khi dễ của nó, tôi khịt mũi:

– Kềm mà đánh nhau quái gì! Vũ khí của tao cất trong tủ kia! Ghê lắm!

Phước tò mò:

– Gì vậy?

– Vũ khí hoá học! Rồi mày sẽ biết! Chiều nay mày có đi đánh nhau với tao không?

Phước tỏ vẻ đắn đo:

– Đánh nhau ấy à?

Tôi khích:

– Chẳng le mày sợ thằng Nghi! Chính nó đã ăn gian trận bóng hôm nọ, lại còn chọc tức tụi mình nữa! Bỏ qua sao được!

Phước bị tôi khích tướng bèn gật đầu:

– Đánh thì đánh! Tao mà sợ nó!

– Nhưng đi đánh nhau phải có vũ khí! – Tôi lên giọng đàn anh – Mày có vũ khí không?

– À, tao có cái ná thun, được không mày?

Tôi gật gù:

– Ná thun chỉ để đánh nhau với bọn trẻ con thôi! Nhưng mà thôi, cũng được! Thế chiều nay, mày nấp trong bụi cây ở ngã tư, còn tao sẽ ra đón đường thằng Nghi. Chiều nào nó cũng đi ngang ngã tư đó. Tao sẽ nói chuyện với nó. Mày nhớ theo dõi, khi nào tao vung tay lên khỏi đầu, mày sẽ bắn vào bụng nó. Lúc đó, tao sẽ rút… vũ khí hoá học trong túi quần ra xịt vào người nó, thế là nó lăn đùng ra đất.

– Nhưng mày nhớ xịt vũ khí hoá học gì đó ít thôi nghen, mà chỉ xịt vào chân cho nó đi cà nhắc chừng ba bữa thôi!

Khi thấy bóng thằng Nghi xuất hiện từ xa, tôi bước ra định chặn giữa đường.

Thấy tôi, Nghi reo lên:

– Ủa, mày đi đâu đó? Tao đang đi tìm mày nè!

– Chết cha! Vậy là nó đã chuẩn bị rồi! Chẳng biết nó đem theo vũ khí gì?

Tôi thót bụng, hỏi:

– Mày tìm tao chi vậy?

Nghi thò tay vào túi quần. Thấy vậy tôi cung cho tay vào túi quần nắm chặt cái kềm, sẵn sàng đối phó.

Hóa ra “vũ khí” của Nghi là… một cuốn sách nhỏ. Nó đưa cho tôi:

– Đây là cuốn luật bóng đá của anh tao. Cho mày mượn đọc để mai mỗi lần đá bóng mình khỏi phải cãi nhau nữa! Trong đó, có ghi rõ luật việt vị đó!

Tôi đang ngơ ngác thì Nghi lấy trong túi ra mấy tờ giấy, huơ lên:

– Đi xem phim không?

– Vé xem phim hả?

– Ừ, bạn chị tao cho ba vé, chị tao không đi nên cho tao! Phim “Trộm mắt Phật” hay lắm nghen mày!

Tôi lúng túng thọc tay vào túi quần, cố giấu cái kềm và nhìn về phía bụi cây.

Thấy điệu bộ lạ lùng của tôi, Nghi thắc mắc:

– Mày làm gì vậy?

– À… không! – Tôi ấp úng.

– Có gì đằng đó vậy?

Biết không thể giấu được, tôi đành đáp:

– Thằng Phước nó đang rình bắn chim!

Tôi quay về phía bụi cây, kêu lớn:

– Ra đi, Phước ơi! Con chim của mày bay mất rồi!

Phước cầm giàn thun lò dò bước ra:

– Tụi mày nói chuyện lớn quá khiến con chim bay mất, uổng thiệt!

Nghi vỗ vai nó, an ủi:

– Thôi, bỏ con chim đi. Bây giờ ba đứa mình đi xem phim “Trộm mắt Phật”!

Phước khịt mũi:

– Phim hay không mày?

– Tuyệt! Có hoàng đế A-ma và tên trộm A-bu, hay lắm!

– Hai tay này đánh nhau hả?

Nghi ngơ ngác:

– Đánh nhau gì?

– Thì đánh nhau chứ đánh nhau gì! Đánh nhau bằng vũ khí hoá học đó!

Nói xong, Phước nhìn tôi cười hích hích khiến tôi đỏ cả mặt.

Nghi chẳng hiểu gì cả, nó choàng vai tôi và Phước kéo đi:

– Không có đánh nhau đâu! Hai nhân vật này là bạn thân với nhau, một tình bạn chân thành và tuyệt đẹp!

Ý nghĩa

Tuổi thơ cũng có lúc nóng giận với bạn mà nảy sinh những ý nghĩ thù hằn dại dột. Nhưng trước hành động đầy thiện chí của bạn, những ý nghĩ ấy được xua đi nhanh chóng đê bạn bè lại thân ái với nhau.

Xem thêm Chuyện kể bé nghe

Thầy giáo dạy vẽ

Thầy giáo dạy vẽ

Tôi muốn kể với các em về thầy giáo dạy vẽ của tôi. Thầy dạy chúng tôi cách đây đã mười bảy năm, khi đó chúng tôi mới học lớp 5, mà thầy thì mái tóc đã bạc phơ… Tuần trước, vào...
Hai lần bàn học tưng hửng

Hai lần bàn học tưng hửng

Bàn Học biết thừa là cái bút ấy của một chú học viên bổ túc bỏ quên tối qua. Cô cậu nào thấy nó đẹp, nhận vơ là của mình thì… Bàn Học sẽ kêu thật to cho bẽ mặt. Sẽ biết tay nhau....
Người bạn bí ẩn

Người bạn bí ẩn

Khi Thỏ con còn rất nhỏ, một năm nọ, vào mùa xuân, cây cối tươi tốt, Thỏ mẹ dẫn Thỏ con đến sườn núi chơi, Thỏ mẹ còn tự tay gieo một hạt giống cây xuống đất. “Mẹ ơi, tại sao mẹ...
Bác sĩ Gõ Kiến

Bác sĩ Gõ Kiến

Bác sĩ Gõ Kiến là bạn của núi rừng. Bác sĩ đi đến đâu cũng râm ran tiếng chào hỏi. Vợ chồng nhà Sói mấy hôm nay mất ngủ vì Sói chồng đau răng. Lợi Sói sưng vù, không ăn uống gì...
Chim sâu xử án

Chim sâu xử án

Chim Sẻ kiện Chim Khuyên! Cái tin ấy bay đi như gió. Khắp vườn cây nhốn nháo cả lên. Lá đơn của Sẻ được đưa cho Chim Sâu, lời lẽ như sau: “… Tên tôi là Sẻ. Nhà tôi ở chốn cành si....
Cún con đi lạc

Cún con đi lạc

Có một cậu bé bị lạc mất chú cún con yêu quý và tìm kiếm xung quanh. Cậu bé đã tìm khắp căn nhà nhưng không thấy cún đâu cả. Cậu đi lang thang khắp nơi từ sáng đến tối mà vẫn...
Chuyện kể về Lương Thế Vinh

Chuyện kể về Lương Thế Vinh

Thuở nhỏ, Lương Thế Vinh trọ học ở phía nam kinh thành. Vinh rất thông minh, học hành chóng giỏi. Trong khi chơi đùa với các bạn, Vinh cũng tìm được nhiều trò chơi lí thú. Một hôm...
Chú ngã có đau không?

Chú ngã có đau không?

Vào đầu năm 1954, tiết trời đã sang xuân, nhưng ở Việt Bắc vẫn còn rét. Gió bấc thôi mạnh, mưa phùn lâm thâm gây nên cái lạnh buốt, Bác vẫn làm việc rất khuya. Bác khoác chiếc áo...
0.24710 sec| 883.836 kb