Lời nói dối của trái tim

Có một người sưu tầm tranh già nua, mù lòa, sống ở một thị trấn nhỏ nghèo nàn của nước Đức sau chiến tranh. Ông xem những bức tranh trong bộ sưu tập của mình quý hơn cả sinh mệnh, ngày ngày vẫn “ngắm” chúng bằng tâm tưởng và ký ức.
Ông lão tội nghiệp không biết rằng chiến tranh đã đẩy gia đình vào cảnh khốn cùng, và vợ con ông buộc phải bán dần những bức tranh để sống qua những ngày đói rét.
Ông sẽ tuyệt vọng đến mức nào nếu biết sự thật ấy, nhất là khi bí mật có thể bị tiết lộ bởi một nhà buôn tranh đột ngột tìm đến hỏi mua vài bức trong bộ sưu tập của ông.
Nhưng người buôn tranh đã vô cùng xúc động trước những lời khẩn cầu tha thiết của gia đình ông lão, và đồng ý nhập vai trong một màn kịch. Con người nhân hậu ấy đã làm mọi cách để che giấu sự thật, và ông đã thành công.
Ông lão yêu tranh tiễn vị khách bất ngờ ra về với niềm tin vẫn nguyên vẹn trong trí óc và niềm vui vẫn lấp lánh trong đôi mắt mù lòa. Còn người buôn tranh, người diễn viên bất đắc dĩ, thứ ông mang về sau chuyến viếng thăm ấy không phải là một bức tranh cổ quý hiếm, mà là bài học về tình yêu thương của những con người khốn khổ.
Bạn có thể nói: “Đôi khi không phải sự thật, mà chính những lời nói dối giúp ta sống tốt hơn”. Nhưng tôi nghĩ rằng đằng sau những lời không trung thực ấy, chính tấm lòng chân thành và sự đồng cảm sâu sắc xuất phát từ trái tim mới làm nên điều kỳ diệu.