Lừa và Hải Cẩu

Một cái cây đẹp mọc giữa cánh đồng. Bác Lừa chạy băng qua đồng, mải nhìn ngang nhìn ngửa nên đâm sầm vào cây, đau đến nẩy đom đóm mắt.
Lừa tức lắm, bèn đến bờ sông gọi Hải Cẩu:
– Hải Cẩu ơi! Anh có biết giữa cánh đồng có một cái cây mọc không?
– Sao lại không biết!
– Vậy thì anh đi hạ cái cây ấy đi! Răng anh sắc lắm mà…
– Để làm gì?
– Tôi vừa va phải nó, sưng hết cả mặt mũi lên đây này! Khốn khổ làm sao!
– Anh nhìn đi đâu?
– Nhìn đâu… nhìn đâu… Tôi mới mải nhìn một chút mà ra nông nỗi này đây… Anh đi hạ cái cây ấy đi cho rồi!
– Hạ đi thì tiếc lắm. Nó làm đẹp cho cả cánh đồng.
– Nhưng nó cản trở việc đi lại của tôi. Hạ nó đi anh!
– Tôi không muốn.
– Khó nhọc lắm sao?
– Không khó nhọc, nhưng tôi vẫn không hạ.
– Tại sao?
– Vì nếu tôi hạ cái cây ấy xuống, anh sẽ lại va vào gốc.
– Thế thì anh hãy đào cả gốc nó đi!
– Nếu tôi đào cả gốc lên, anh lại rơi xuống hố, què chân.
– Tại sao?
– Vì anh là con Lừa!