Mèo lại hoàn mèo

Thuở xưa, có một người nuôi một con mèo. Ông ta cho rằng mèo nhà mình khôn lanh, tài cán hơn hẳn mọi giống loài, nên đặt cho nó cái tên rất oai là “Trời”.
Một ngày nọ, một vị khách ghé chơi, thấy chuyện ấy lạ quá bèn hỏi:
– Sao ông lại dám gọi nó là con “Trời”?
Chủ nhà đáp ngay:
– Con mèo của tôi quý hiếm chẳng con nào sánh kịp. Gọi nó là mèo thì tầm thường quá. Phải gọi là con “Trời” mới xứng, bởi chẳng ai hơn được “Trời”.
Ông khách hỏi tiếp:
– Nhưng mây chẳng phải che được trời đó sao?
Chủ nhà nghe vậy liền nói:
– Nếu thế thì tôi gọi nó là con Mây.
Khách lại hỏi:
– Nhưng gió lại thổi tan được mây!
Chủ nhà lại đổi ý:
– Vậy thì gọi nó là con Gió.
– Nhưng thành lại chắn được gió!
– Thế thì tôi gọi nó là con Thành.
– Nhưng chuột lại khoét thủng được thành!
– Vậy tôi gọi nó là con Chuột.
– Nhưng mèo lại bắt được chuột!
Chủ nhà ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
– Thế thì tôi lại gọi nó là con Mèo như trước vậy.
Ông khách vỗ tay cười lớn:
– Thế chẳng phải đúng là: “Mèo lại hòan mèo” như câu tục ngữ người ta vẫn nói hay sao?