Chuyện ngụ ngôn thời hiện đại

Ngày xửa ngày xưa, có một con Rùa và một con Thỏ tranh cãi mãi xem ai chạy nhanh hơn. Cuối cùng, cả hai quyết định dùng một cuộc thi chạy để phân thắng bại. Chúng thống nhất lộ trình rồi cùng bước vào cuộc đua.
Thỏ phóng đi nhanh như tên bắn, chạy một mạch thật xa. Khi thấy mình đã bỏ Rùa lại phía sau khá lâu, nó nghĩ nên dừng dưới một tán cây ven đường để nghỉ ngơi, thư giãn một chút rồi hãy tiếp tục. Thỏ ngồi xuống bóng mát và chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.
Rùa chậm rãi bò qua chỗ Thỏ đang ngủ, rồi kiên trì tiến thẳng về đích và giành chiến thắng. Đến khi Thỏ giật mình tỉnh dậy, nó mới nhận ra mình đã thua cuộc.
Nhưng cuộc sống đâu chỉ đơn giản có thế…
Thỏ vô cùng thất vọng vì thất bại ấy. Nó suy nghĩ kỹ và nhận ra mình thua không phải vì kém Rùa, mà vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem cuộc đua là chuyện quá dễ dàng, Rùa chẳng thể nào thắng được. Vì vậy, Thỏ quyết định thách Rùa chạy lại một cuộc nữa.
Rùa đồng ý. Lần này, Thỏ dồn hết sức chạy liên tục từ đầu đến cuối, không dừng lại nghỉ. Nó về đích trước và bỏ Rùa xa đến mấy dặm đường.
Câu chuyện vẫn chưa dừng ở đó…
Rùa suy ngẫm về kết quả và hiểu rằng trên đường đua vừa rồi, nó không có cách nào thắng được Thỏ. Nghĩ thêm một lúc, Rùa bèn thách Thỏ thi lại lần nữa, nhưng đổi sang một lộ trình khác đôi chút. Thỏ nhận lời ngay.
Cuộc đua mới bắt đầu. Giữ lời hứa với bản thân rằng phải luôn chạy thật nhanh, Thỏ lao đi với tốc độ cao nhất cho đến khi tới bờ sông. Vạch đích chỉ còn cách khoảng 2km, nhưng lại nằm ở bên kia sông! Thỏ đành ngồi xuống, loay hoay không biết phải làm sao. Trong lúc ấy, Rùa thong thả đến nơi, bò xuống nước, bơi sang bờ bên kia rồi tiếp tục đi tới đích.
Thế nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc…
Sau những cuộc đua ấy, Thỏ và Rùa trở thành đôi bạn thân. Cả hai cùng ngẫm lại và nhận ra cuộc đua cuối lẽ ra có thể đạt kết quả tốt hơn nhiều. Vì vậy, chúng quyết định chạy lại lần nữa, nhưng lần này không còn đối đầu mà cùng chung một đội. Khi cuộc đua bắt đầu, Thỏ cõng Rùa chạy đến bờ sông. Đến đó, Rùa xuống nước và cõng Thỏ bơi sang bên kia. Lên bờ, Thỏ lại cõng Rùa chạy nốt quãng đường còn lại. Cả hai cùng về đích nhanh hơn hẳn lần trước.
Bài học của câu chuyện là gì? Mỗi người có trí thông minh và thế mạnh riêng, điều đó rất đáng quý. Nhưng nếu không biết phối hợp, chia sẻ và dùng ưu điểm của từng người cho mục tiêu chung, công việc khó có thể đạt kết quả hoàn hảo. Sẽ luôn có những việc người khác làm tốt hơn mình, và cũng có những việc mình làm tốt hơn người khác.
Điều quan trọng trong làm việc nhóm là biết chọn người dẫn dắt phù hợp với từng tình huống cụ thể. Ai có ưu thế ở lĩnh vực nào thì nên được trao vai trò dẫn đầu trong lĩnh vực ấy.
Câu chuyện còn gợi ra nhiều bài học khác. Cả Thỏ lẫn Rùa đều không bỏ cuộc sau thất bại. Thỏ thất bại cay đắng nên quyết tâm nghiêm túc hơn, nỗ lực hơn. Rùa thì hiểu rằng chỉ cố gắng thôi chưa đủ, đôi khi phải thay đổi chiến lược.
Trong cuộc sống, khi đối mặt với thất bại, có lúc ta cần cố gắng nhiều hơn, bền bỉ hơn. Nhưng cũng có lúc điều cần thiết lại là đổi cách làm, tìm một hướng giải quyết khác. Và nhiều khi, ta phải làm cả hai điều ấy cùng lúc.
Thỏ và Rùa còn học thêm một bài học đáng nhớ: thay vì mãi đối đầu với nhau, chúng biết cùng nhau giải quyết vấn đề. Nhờ vậy, kết quả cuối cùng tốt hơn rất nhiều.