Người chạy cuối cùng

Phần thưởng cao quý nhất dành cho công sức lao động của một người không phải là những gì người ấy nhận được, mà là qua đó, người ấy tự cảm nhận mình đã trưởng thành như thế nào. – John Ruskin
Cuộc đua marathon hằng năm ở thành phố tôi thường diễn ra vào mùa hè. Nhiệm vụ của tôi là ngồi trong xe cứu thương, đi theo sau các vận động viên để phòng khi có ai cần chăm sóc y tế. Người tài xế và tôi đã sẵn sàng trong xe, phía sau hàng trăm con người, chờ tiếng súng lệnh vang lên.
– Chúng ta sẽ theo sau người chạy cuối cùng, nên anh hãy lái chậm thôi – tôi nói với tài xế Doug khi xe bắt đầu lăn bánh.
– Hy vọng người cuối cùng chạy nhanh – anh pha trò.
Khi đoàn người tăng tốc, nhóm chạy đầu dần vượt lên phía trước. Chính lúc ấy, hình ảnh một người phụ nữ mặc quần soóc màu xanh da trời và chiếc áo thun rộng thùng thình đập vào mắt tôi.
– Doug, nhìn kìa!
Chúng tôi biết mình đã nhận ra “người cuối cùng”. Bàn chân chị cứ chụm vào trong, còn đầu gối lại đưa ra ngoài. Đôi chân tật nguyền ấy tưởng chừng chỉ đi thôi cũng khó, chứ đừng nói là chạy.
Doug và tôi lặng lẽ nhìn chị từ từ tiến lên. Không ai nói lời nào. Chúng tôi cứ nhích xe lên từng quãng rồi dừng lại chờ chị.
Nhìn chị chật vật đặt bàn chân này lên trước bàn chân kia, tôi tự nhiên như thở thay cho chị, rồi thầm reo hò cổ vũ chị tiếp tục. Tôi vừa muốn chị dừng lại, vừa cầu mong chị cứ tiến lên.
Cuối cùng, chị là người duy nhất còn trong tầm nhìn. Tôi ngồi sát mép ghế, dõi theo chị với cảm giác vừa lo lắng, vừa phấn khích, lại vừa kính phục. Người phụ nữ ấy vẫn kiên trì tiến tới, quyết tâm vượt qua những dặm cuối cùng.
Vạch đích hiện ra. Tiếng người reo hò vang dậy hai bên đường. Kìa, một người đàn ông đứng thẳng, đầy tự hào, đang chờ chị. Anh cầm một đầu sợi ruy-băng giấy kếp, đầu kia buộc vào cây cột. Chị chậm rãi tiến tới, băng qua vạch đích, giật đứt hai đầu sợi dây để nó bay phấp phới sau lưng tựa như đôi cánh.
Tôi không biết tên người phụ nữ ấy, nhưng từ ngày hôm đó, chị đã trở thành một phần ký ức trong cuộc đời tôi. Với chị, điều quan trọng không phải là đánh bại những người chạy khác hay giành lấy phần thưởng, mà là cố hoàn thành đường đua cho dù phải nỗ lực đến đâu. Mỗi khi gặp một việc quá khó, quá mất thời gian hoặc tưởng như “không thể làm được”, tôi lại nhớ đến “người chạy cuối cùng”. Và ngay sau đó, mọi việc dường như trở nên dễ dàng hơn đối với tôi.