Thầy giáo mới

Thầy giáo mới – Kho truyện cổ tích | Đọc và nghe truyện cổ tích miễn phí

Thầy giáo mới ngay từ sáng hôm nay đã khiến tất cả chúng tôi rất mến.

Khi chúng tôi đang lần lượt vào lớp và thầy đã ngồi vào chỗ của mình, chốc chốc chúng tôi lại thấy những học trò của thầy năm ngoái, đi qua đều bước vào cửa chào thầy:

- Chào thầy ạ! Chào thầy Péc-bô-ni ạ!

Có những cậu bước vào bắt tay thầy, rồi vội vàng chạy ra. Rõ ràng đám học trò cũ đều rất mến thầy và rất muốn lại được học với thầy. Còn thầy chỉ trả lời đơn giản: “Chào cậu” và bắt những bàn tay chìa ra phía thầy, nhưng chẳng nhìn ai cả. Mỗi lần chào lại, thầy đều nghiêng mình với vẻ nghiêm trang, mặt quay về phía cửa sổ, nhìn sang mái nhà trước mặt. Đáng lẽ làm cho thầy vui, thì những sự biểu lộ tình cảm của học trò cũ hình như làm cho thầy đau khổ.

Rồi lại đến lượt thầy nhìn chúng tôi, những học trò mới, hết đứa này đến đứa khác, một cách chăm chú. Vừa đọc chính tả, thầy vừa bước xuống bục và đi vào giữa các dãy bàn của chúng tôi. Chợt nhìn thấy một cậu mặt đỏ ửng và đầy những nốt sưng đỏ, thầy liền ngừng đọc, lấy hai tay ôm đầu cậu bé, hỏi cậu làm sao, rồi sờ trán xem cậu có sốt không. Trong lúc đó, thì ở sau lưng thầy, một cậu đứng ngay lên trên ghế và bắt đầu múa may như con rối.

Thầy giáo quay lại, cậu ta vội ngồi xuống và cúi gầm mặt, chắc mẩm thế nào cũng bị mắng một trận. Nhưng thầy Péc-bô-ni chỉ đặt tay lên vai cậu bé dại dột và nói: “Đừng làm thế nữa nhé!”. Chỉ thế thôi. Rồi thầy lại trở về chỗ, đọc nốt bài chính tả.

Xong bài chính tả, thầy lặng thinh nhìn chúng tôi một lúc, rồi nói với chúng tôi bằng một giọng hết sức hiền từ:

- Nghe đây, các con! Chúng ta sẽ sống chung với nhau cả một năm, thầy trò ta cùng cố gắng làm sao cho năm nay thật tốt. Các con phải chăm và ngoan. Thầy không có gia đình. Chính các con sẽ thay cho gia đình của thầy. Năm ngoái thầy còn mẹ, nhưng nay mẹ thầy đã mất. Giờ thầy chỉ có một mình, thầy chỉ còn các con trên đời này nữa mà thôi. Thầy chẳng còn ý nghĩ nào, tình cảm nào ngoài các con ra. Các con phải là đàn con của thầy. Thầy sẽ rất thương các con và các con cũng phải thương thầy. Thầy không muốn phạt một ai. Các con hãy cho thầy thấy các con là những đứa trẻ chân thành, dũng cảm. Trường học của chúng ta sẽ là một gia đình và các con sẽ là niềm an ủi và niềm tự hào của thầy. Thầy không yêu cầu con phải trả lời, vì thầy tin chắc rằng tự trong lòng, tất cả các con đều đã nói: “Vâng ạ”, và thầy xin cảm ơn các con.

Vừa lúc ấy thì hết giờ học. Tất cả chúng tôi đều im lặng ra khỏi lớp. Cậu học trò lúc nãy đứng lên ghế làm trò, bước lại gần thầy và hỏi thầy, giọng run run:

- Thưa thầy, thầy có tha lỗi cho con không ạ?

Thầy giáo hôn lên trán cậu và nói:

- Biết lỗi của mình là tốt, con ạ! Thôi, con về đi.

Xem thêm Chuyện kể bé nghe

Người bạn mới

Người bạn mới

Cả lớp đang giải bài tập toán, bỗng một phụ nữ lạ bước vào, khẽ nói với thầy giáo: - Thưa thầy, tôi đưa con gái tôi đến lớp. Nhà trường đã nhận cháu vào học… - Mời bác đưa em vào...
Những cậu bé đầu trọc

Những cậu bé đầu trọc

Gia-sếch được phân vào lớp tôi hồi tháng mười. Hôm đầu đến lớp, nó nhìn quanh lớp một lượt để tìm một chỗ chưa có ai ngồi. Thấy có một chỗ trống cạnh tôi, nó nở một nụ cười, đến...
Mùa xuân và con chim nhỏ

Mùa xuân và con chim nhỏ

Tết này, cậu bạn Én của tôi tròn 13 tuổi. Sinh nhật Én đúng vào ngày đưa ông Táo lên trời. Tôi muốn tặng Én một món quà nhưng nghĩ hoài mà không biết tặng cái gì. Hôm đó, cõng Én...
Giai thoại về bản xô-nát Ánh trăng

Giai thoại về bản xô-nát Ánh trăng

Gần 200 năm trước đây, nằm bên bờ sông Ranh, miền tây nước Đức, có một thị trấn bé nhỏ và nghèo nàn. Đó là thành phố Bonn ngày nay, quê hương của nhà soạn nhạc vĩ đại Bét-tô-ven....
Bài học nhớ đời của tôi

Bài học nhớ đời của tôi

Hồi nhỏ, có lần bố tôi đánh tôi một trận rất đau. Cảm giác đau tôi quên đã lâu nhưng lí do bị đòn tôi vẫn nhớ như in. Sáng ấy tôi ra khỏi nhà làm như đi đến trường, nhưng lại rẽ...
Những chú bé giàu trí tưởng tượng

Những chú bé giàu trí tưởng tượng

Mi-sút-ca và Xta-xích ngồi tán dóc trên chiếc ghế ngoài vườn. Hai cậu thi nhau xem ai bịa chuyện giỏi hơn ai. Mi-sút-ca bảo: – Có một lần tớ đang tắm ngoài biển, bỗng một con cá...
Hãy để tiền vào chỗ cũ!

Hãy để tiền vào chỗ cũ!

Pu-ghi có một người láng giềng rất hay sang nhà vay tiền. – Pu-ghi, anh có thể cho tôi mượn tạm năm đồng được không? – Sao lại không được? – Pu-ghi đáp – Tiền để ở dưới gối ấy,...
Giấc mơ của cậu bé Phun-tơn

Giấc mơ của cậu bé Phun-tơn

Elô-be Phun-tơn sinh ngày 14-11-1765, tại Mĩ. Cha mất sớm, nhà nghèo, lên 9 tuổi, Phun-tơn mới được đến trường. Vì giàu trí tưởng tượng, biết kể chuyện lại biết vẽ, cậu bé được bè...
0.23637 sec| 867.664 kb