Tại sao thông tin trở thành căn cứ của quyết sách?

Vào cuối thu năm 1794, khi Napoléon đưa quân vào Hà Lan, người Hà Lan đã mở các cửa đập của những con sông để ngăn bước tiến của đại quân Pháp do Thống chế Sác Pisgliu, thầy của Napoléon, chỉ huy. Khi đội quân của Pisgliu không cách nào tiến vào và chuẩn bị rút lui, ông bỗng phát hiện những con nhện trên cành cây đang nhả hàng loạt tơ để chăng lưới. Đó là dấu hiệu báo trước một đợt khí lạnh sắp tràn xuống. Dựa vào hiện tượng này, Pisgliu ra lệnh ngừng rút quân và chuẩn bị tấn công. Chẳng bao lâu, gió lạnh thổi tới, chỉ trong một đêm mặt sông đã đóng băng, quân Pháp dễ dàng vượt qua sông Wahl và đánh chiếm thành Oatéclô.
Quyết sách ấy được đưa ra trên cơ sở kiến thức quân sự và khoa học phong phú của Pisgliu. Mọi người đều biết, bầu trời dày đặc mây đen có thể báo hiệu sắp mưa; nhện nhả tơ có thể báo hiệu gió lạnh sắp thổi về; khí lạnh đến thì mặt sông có thể đóng băng.
Quyết sách mà người ta thường nói tới chính là việc đưa ra quyết định. Quyết sách là hoạt động quan trọng trong xã hội loài người, liên quan đến mọi lĩnh vực của đời sống. Chỉ huy quân sự, chẩn đoán điều trị, biên đạo kịch, cấu tứ sáng tác, điều hành giao thông, đổi mới kỹ thuật công nghệ, phát minh khoa học đều gắn liền với quyết sách. Quá trình quyết sách là quá trình thu thập thông tin, tư duy, suy lý và cuối cùng đưa ra quyết định.
Ta dễ dàng nhận thấy thông tin là cơ sở và căn cứ của quyết sách. Nếu không có khối lượng thông tin đầy đủ, con người khó có thể bước vào tư duy, suy lý để đưa ra quyết sách.
Có người nói không có thông tin thì không có quyết sách, điều đó rất có lý. Không có thông tin làm chỗ dựa thì khó đưa ra quyết sách khoa học. Mọi quyết sách đúng đắn đều gắn liền với việc thu thập, chỉnh lý, phân tích và nghiên cứu thông tin. Ngược lại, một quyết sách sai lầm thường bắt nguồn từ việc coi nhẹ thông tin hoặc dự đoán sai về tương lai.