Thì em vẫn biết tình yêu là mong manh…

– Em đã thấy rất nhiều câu chuyện về những người yêu nhau. Có câu chuyện hài hước, có câu chuyện gàn dở, có câu chuyện khiến người ta ngưỡng mộ, và cũng có những câu chuyện không thể nào giải thích được.
Ừ thì yêu nhau, yêu băng qua cả hai miền đất nước cách nhau mấy nghìn cây số. Những nụ hôn gửi vào gió, những cái ôm siết chặt chỉ còn trong tưởng tượng giữa cái rét mùa đông, rồi mưa, rồi nắng, rồi buổi sáng tinh tươm trên những cánh hoa, rồi những chiều vàng lộng gió. Bất cứ cảm xúc nào sinh ra từ thiên nhiên cũng khiến họ nghĩ về nhau, nhớ về nhau đến quay quắt.
Đó là một khía cạnh lãng mạn của tình yêu, nhưng tình yêu không chỉ có vậy. Công việc, học tập, thi cử và những múi giờ khác nhau khiến họ không thể dễ dàng tìm thấy nhau. Rồi bất an, nghi ngờ, lo lắng choán hết lý trí. Em không thể gặp anh, không thể ôm anh, nhớ anh quá… Em buồn và xoay sở đủ cách để thoát khỏi tâm trạng ấy. Anh xa quá, anh không có thời gian trò chuyện với em, anh muốn giúp em giải quyết rắc rối nhưng lại quá xa để làm được điều đó, anh không thể lo cho em như anh muốn. Phải làm sao đây…
Sẽ là bình thường nếu họ chia tay, vì tình yêu thật sự rất mong manh. Nhưng nếu sau cùng, vào ngày trở về, họ lại thuộc về nhau như chưa từng xa cách thì đẹp biết bao, lãng mạn biết bao. Và dù khả năng ấy chỉ là một phần trăm, một phần nghìn, em vẫn muốn mơ mộng, vẫn muốn tin và cầu mong họ đủ bản lĩnh, đủ cảm thông để vượt qua.
Ừ thì yêu nhau, yêu từ thuở ngây ngô đến khi trưởng thành. Có lẽ chẳng ai hiểu anh như em, cũng chẳng ai yêu em như anh. Thời gian là mật ngọt, còn kỷ niệm chất đầy như hũ kẹo ngày xuân. Cười có, khóc có, giận hờn, yêu thương, hụt hẫng, chán nản, say đắm, bình yên… tất cả đều có. Mọi người ngưỡng mộ và chúc phúc, gia đình xem chuyện hai đứa ở cạnh nhau như điều hiển nhiên. Hai người yêu nhau kề vai trải nghiệm cuộc đời. Họ trưởng thành và tình yêu cũng trưởng thành theo. Chông gai, khó khăn phía trước vừa là thử thách, vừa là ước mơ.
Đó là một khía cạnh lãng mạn của tình yêu, nhưng tình yêu không chỉ có vậy. Có những lúc người ta chán nhau, có những lúc chưa thể cảm thông cho nhau. Một ai đó thu hút, một ai đó cá tính, một ai đó bước đến bên cạnh và dường như hoàn hảo. Làm sao để em không dao động, làm sao để anh không phân tâm? Làm sao để giữa lúc chúng ta khó khăn, em không nghĩ rằng “người này mới là người sinh ra dành cho mình, tình yêu thật sự của mình là đây”, và anh không nghĩ rằng “tình yêu đến lúc hết là hết, níu giữ chỉ làm khổ nhau hơn, một là yêu, không thì rời xa”? Làm sao giữ hai trái tim đang hoang mang, lạc lối vẫn kiên định ở lại bên nhau?
Sẽ là bình thường nếu họ chia tay, vì tình yêu thật sự rất mong manh. Họ ra đi, rồi sau những mới mẻ và hào nhoáng ban đầu, họ nhận ra mình thật sự yêu ai và yêu nhiều đến mức nào. Nhưng họ còn tư cách quay lại không, và có đủ bao dung để chấp nhận những điều đã xảy ra trong thời gian không ở cạnh nhau không? Họ sẽ cố gắng đi tiếp, sống cho con đường thứ hai vì biết không thể trở lại con đường đầu tiên nữa, hay họ sẽ kết thúc tất cả, ôm một chút hối hận, một chút tiếc nuối vì đã thiếu trân trọng những gì mình từng có? Rồi ngày sau đó, họ lại tiếp tục lên đường tìm con đường thứ ba, thứ tư… cho đến khi bản thân thật sự nhận ra không thể rời xa. Quá khứ vẫn chỉ là quá khứ. Có mấy ai trên đời này thật sự lấy được người mà họ yêu nhất?
Dù vậy, em vẫn thích tưởng tượng về hai người yêu nhau như thế. Mỗi người đi một vòng trái đất, học được cách yêu thương và trân trọng tình yêu của mình. Sau vòng trái đất ấy, họ trở về bên nhau, bao dung và yêu thương nhau như đã từng. Đẹp quá phải không anh? Dù điều đó chỉ có thể xảy ra trong truyện, em vẫn thích mơ mộng như thế.
Ừ thì yêu nhau. Ừ thì những người xung quanh em đều đáng được yêu thương. Ừ thì em thấy cặp nào cũng có rắc rối, cặp nào cũng có vấn đề. Ừ thì em vẫn mong tất cả mọi người được hạnh phúc. Ừ thì em không thể phủ nhận: tình yêu thật sự rất mong manh. Rất dễ mất đi, rất dễ rời xa, rất khó giữ gìn, rất khó bền vững. Những lúc con người thật sự thấy hạnh phúc thường chỉ là khoảnh khắc, là giây lát, không phải lúc nào, ngày nào, tháng nào cũng thấy như thế. Nhưng người ta lại phải cố gắng cả đời, cố gắng rất nhiều, chỉ để có được những cảm giác hạnh phúc trong những khoảnh khắc ấy.
Ừ thì em biết tình yêu là mong manh. Nhưng sao đến giờ… em vẫn không thể quên anh… em vẫn không ngừng yêu anh…
Anh ơi, liệu chúng ta có thể làm được điều mà mọi người vẫn nghĩ chỉ xảy ra trong truyện không?
Anh ơi, liệu chúng ta có thể trở về như em đã từng mơ không?