Tre và dương xỉ

Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, các mối quan hệ, từ bỏ mọi mơ ước, hy vọng của mình. Tôi muốn buông bỏ cả cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Chúa.

– Thưa Chúa, Người có thể cho con một lý do để không từ bỏ cuộc sống của con không?

Chúa nhìn tôi, như thể rất ngạc nhiên trước câu hỏi ấy.

– Con hãy nhìn đây. – Chúa lên tiếng – Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không?

– Có. – Tôi kính cẩn đáp.

– Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng ánh sáng, ta tưới đầy đủ nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Màu xanh của nó chẳng mấy mà phủ kín cả một vùng. Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Tuy nhiên, ta đã không từ bỏ hạt mầm đó. Một năm trôi qua, dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre. Và cũng một lần nữa ta không từ bỏ. – Chúa chậm rãi kể tiếp.

“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng thấy gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…”

“…Đến năm thứ năm, một mầm xanh vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó quá nhỏ bé và chẳng có chút ấn tượng nào. Nhưng chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Rễ của nó rất khoẻ mạnh và có thể cung cấp cho nó tất cả những gì cần thiết để sống và vươn lên. Ta không đặt lên cây tre thử thách nào vượt quá sức nó”.

“Con có biết không, con của ta, tất cả thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã xây dựng và hoàn thiện gốc rễ của mình” – Chúa nói tiếp.

“Ta đã không rời bỏ cây tre. Và ta cũng sẽ không bao giờ xa con. Đừng so sánh bàn thân con với bất cứ thứ gì khác”.

“Cây tre và dương xỉ có cách sống khác nhau dù mục tiêu của chúng đều là góp màu xanh cho Trái Đất. Cơ hội của con sẽ đến… – Chúa khẳng định – Con sẽ vươn cao”.

– Liệu con có thể vươn cao đến đâu thưa Người?

– Vậy con có biết cây tre vươn cao đến đâu không? – Chúa không trả lời mà hỏi lại.

– Cao hết mức mà nó có thể phải không ạ? – Tôi ngập ngừng hỏi lại.

– Đúng thế! – Chúa mỉm cười – Hãy cho ta cảm thấy tự hào khi thấy con vươn đến đỉnh cao nhất mà con có thể.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Hãy tha thứ cho chúng cháu

Hãy tha thứ cho chúng cháu

Mỗi buổi trưa, bọn trẻ chúng tôi lại rủ nhau tụ tập dưới tán những cây bàng giữa làng. Thằng Bá, một một đứa mập ú, khôn ngoan, lanh lợi nhất bọn, cầm đầu chúng tôi. Nó khinh khỉnh...
Cô gái ở cửa hàng bán CD

Cô gái ở cửa hàng bán CD

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được bố mẹ chăm sóc cẩn...
Thuần phục sư tử

Thuần phục sư tử

Ha-li-ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười. Vậy mà giờ đây, chỉ thấy chàng cau có, gắt gỏng. Không biết làm thế nào,...
Hồ Soa trồng rừng

Hồ Soa trồng rừng

Trước năm 1995, cả vùng rừng Trường Xuân đều là đồi trọc khô cháy. Cây cối bị dân bàn phát trụi và đốt hết để làm cái rẫy, tra hạt ngô, hạt bí. Mùa mưa, nước chảy ầm ầm xuống sau...
Người chăn bò trở thành tỉ phú

Người chăn bò trở thành tỉ phú

Đến buôn Li, xã E-a Trol, huyện miền núi Sông Hinh ở tỉnh Phú Yên, mọi người đều rất lấy làm lạ khi thấy chiều chiều có một đàn bò đi chật cả con đường trong buôn. Đấy là đàn bò...
Ngọn gió lành

Ngọn gió lành

Từ ngày về hưu, ông giáo già có thói quen mỗi sáng sau khi tập thể dục và tưới kiểng, ngồi vào bàn trà. Dưới mái hiên, chậm rãi và lặng lẽ ông nhấp từng ngụm trà, đọc báo, hoặc...
Xem xiếc cùng cha

Xem xiếc cùng cha

Lúc còn là một thiếu niên, một lần, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Khi nhập vào hàng người đang xếp dài trước quầy vé, tôi chú ý đến một gia đình đứng ngay trước chúng tôi. Họ có...
Cái bình nứt

Cái bình nứt

Người Ấn Độ thường dùng hai cái bình lớn để gánh nước từ suối trở về nhà. Một trong hai cái bình này bị nứt và khi về đến nhà, nước trong bình đã bị vơi đi một nửa. Cái bình nứt...
0.25663 sec| 867.672 kb