Cọng rơm khô

Thuở xa xưa, trong một xóm làng nhỏ ở Nhật Bản, có một chàng thanh niên nghèo tên là Yosaku. Chàng nghèo tới nỗi chẳng có lấy ruộng vườn, cũng không nhà cửa, chỉ sống nhờ đi làm mướn qua ngày. Mỗi khi hết việc, chàng lại đi phiêu bạt hết làng này đến làng khác xin tá túc trong các ngôi miếu nhỏ ven đường.
Dù cuộc sống cơ cực, Yosaku vẫn hiền hậu và nhân hậu. Đêm nào trước khi ngủ, chàng cũng chắp tay cầu khấn Quan Âm Bồ Tát:
“Xin Người cho con có chỗ ngủ qua đêm nay và công việc cho ngày mai.”
Một đêm nọ, khi chàng đang ngủ trong miếu, chợt có ánh sáng dịu dàng lan tỏa khắp nơi. Quan Âm Bồ Tát hiện ra trước mặt chàng và nói:
“Yosaku, con là người lương thiện và biết nhẫn nại. Ta sẽ giúp con. Ngày mai, vật đầu tiên con chạm vào trên đường đi sẽ mang lại may mắn cho con. Hãy giữ lấy nó và đừng coi thường điều bé nhỏ.”
Sáng hôm sau, Yosaku rời miếu trong lòng đầy hy vọng. Thế nhưng vừa bước ra khỏi cổng, chàng vấp phải một hòn đá và ngã sõng soài xuống đất. Khi đứng dậy, chàng nhận ra trong tay mình chỉ có… một sợi rơm khô.
Yosaku hơi thất vọng, thế nhưng nhớ lời Quan Âm dặn, chàng vẫn giữ sợi rơm cẩn thận và tiếp tục lên đường.
Đi được một lúc, một con ruồi bay vo ve quanh đầu khiến chàng khó chịu. Yosaku liền buộc con ruồi vào đầu sợi rơm để đuổi nó đi. Lúc này, trông sợi rơm giống như một món đồ chơi nhỏ.
Chẳng bao lâu, chàng gặp một người mẹ đang bế đứa con nhỏ. Đứa bé khóc mãi không ngừng. Thấy sợi rơm buộc ruồi ngộ nghĩnh, người mẹ xin đổi ba quả quýt lấy món đồ chơi ấy để dỗ con. Yosaku vui vẻ đồng ý.
Đi thêm một đoạn, Yosaku gặp một người phụ nữ đang khát nước thế nhưng không có gì để ăn. Chàng liền tặng bà ba quả quýt. Người phụ nữ cảm kích và đổi lại cho chàng một tấm vải lụa đẹp.
Yosaku lại tiếp tục hành trình. Chẳng bao lâu, chàng gặp một người đang dắt ngựa bị kiệt sức giữa đường. Người này sẵn sàng đổi con ngựa yếu lấy tấm vải lụa. Yosaku nhận lời và dắt ngựa đi.
Chàng chăm sóc con ngựa hết lòng. Vài ngày sau, ngựa khỏe lại và trở nên mạnh mẽ. Khi đi ngang qua một đoàn quý tộc, họ thấy con ngựa đẹp liền ngỏ ý đổi một căn nhà lớn và mảnh ruộng lấy con ngựa ấy.
Yosaku không thể tin vào may mắn của mình. Từ một sợi rơm bé nhỏ, chàng đã có được nhà cửa và ruộng đất.
Từ đó, Yosaku chăm chỉ làm việc, sống lương thiện và giúp đỡ mọi người như trước. Chàng trở nên sung túc và hạnh phúc.
Người dân gọi chàng là “Người giàu từ sợi rơm” – bởi tất cả bắt đầu từ món quà bé nhỏ mà Quan Âm ban cho.
Và câu chuyện ấy được kể lại mãi, để nhắc rằng:
Đôi khi vận may lớn nhất bắt đầu từ những điều bé nhỏ nhất.