Truyền thuyết về cái nồi

Truyền thuyết về cái nồi - Truyện cổ tích nước Anh

Trong một quả đồi lớn ở Arnol gần làng Barvas có rất nhiều ma quái. Bọn chúng thường đi bộ đến chơi nhà một gia đình nông dân ở ngay dưới chân núi cách quả đồi không xa. Bọn ma quái và gia đình nông dân này vẫn dùng chung một cái nồi để nấu thức ăn. Cái nồi đó không phải của bọn ma quái, mà là của riêng gia đình người nông dân. Mỗi khi cần chiếc nồi, bọn ma quái đến mượn, thì ông chủ nhà hoặc người nào đó trong gia đình đưa tận tay cho chúng và không bao giờ để bọn chúng tự tiện lấy đi. Cả hai bên đã quy ước với nhau bằng một lời chú. Chủ nhà mỗi khi cho bọn ma quái mượn nồi thì phải đọc lời chú đã quy ước đó, và bọn chúng sẽ phải trả lại chiếc nồi, ngay sau khi dùng xong. Nhưng nếu chủ nhà quên không đọc lời chú, thì bọn ma quái sẽ coi như không đến mượn nồi, và chúng sẽ không những không trả lại nó cho chủ nhà đúng hẹn, mà cũng không trả lại nữa. Lời chú đó như thế này:

“Cái nồi này để ninh xương
Khi nào xong thì trả lại
Đừng lỗi hẹn gây điều lo ngại
Cái nồi này dùng mãi với nhau
Người nấu trước, kẻ nấu sau
Làm sao giữ mỗi tâm giao hai nhà
Đường đi nào có cách xa!”

Thời gian cứ thế qua đi. Mối quan hệ giữa bọn ma quái ở trong quả đồi và gia đình người nông dân ngày càng trở nên thân thiện.

Thế rồi, bỗng nhiên một hôm, ông chủ nhà đi vắng. Ông phải vào thành phố để dự lễ cầu nguyện cho một người bạn vừa mới qua đời. Đúng hôm đó, bọn ma quái đến mượn nồi. Chỉ có vợ ông ta ở nhà. Vì đang bận nướng bánh mì trong lò, khi đưa nồi cho bọn ma quái, bà chủ nhà đã quên không đọc lời chú quy ước.

Nhân đây, tôi cũng xin kể thêm với các bạn. Đã từ lâu nay, bọn ma quái có ý định muốn chiếm cái nồi này của người nông dân để làm của riêng, vì thế lần nào chúng cũng để ý, xem chủ nhà có quên đọc lời chú đã quy ước hay không. Bây giờ bọn chúng rất mừng rỡ và đã tận dụng được cơ hội này để ăn cướp cái nồi. Khi dùng xong, chúng sẽ không thèm mang trả lại cái nồi cho gia đình người nông dân nữa.

Khi người nông dân trở về nhà, thì được người vợ nói cho biết là bọn ma quái đã đến mượn nồi. Ông ta cứ nghĩ là bọn ma quái sẽ đem trả lại cái nồi như mọi lần. Vì thế, ông giết một con cừu béo và nói với vợ.

– Mẹ nó này, ngày mai bà hãy ninh cái vai con cừu này cho tôi! Bọn chúng cũng sắp phải mang trả lại chúng ta cái nồi rồi đấy!

Nhưng cả ngày hôm ấy, họ vẫn không thấy bóng dáng bọn ma quái ở trên đồi xuống mang trả lại cái nồi.

– Thật là lạ lùng, – ông chủ nhà nhận xét, – Có bao giờ bọn chúng lỡ hẹn với ta đâu.

Lại một ngày nữa qua đi. Bọn ma quái vẫn không mang trả nồi. Đến ngày thứ ba, vợ người nông dân đành phải nói thật với chồng:

– Ôi, ông nó ơi! Trong lúc đưa nồi cho bọn chúng, tôi đã quên không đọc lời chú rồi, vì lúc ấy tôi đang túi bụi với lò bánh mì. Bây giờ thì tôi tin là bọn chúng sẽ không mang trả lại cái nồi cho chúng ta đâu. Chúng ta không cần phải ngồi chờ làm gì. Tôi sẽ đến chỗ bọn chúng ở trong quả đồi kia để đòi lại cái nồi!

Nói xong, bà tất tả đi ngay lên quả đồi!

Khi đến nơi ở của bọn ma quái, vợ người nông dân thấy cửa hang đã mở rộng. Bà nhìn vào trong hang và trông thấy cái nồi của gia đình treo ở cửa ra vào. Vốn đã bực bọn ma quái về chuyện không đem trả lại gia đình bà cái nồi, bây giờ bà lại trông thấy bọn chúng treo nó ngay ở cửa, cho nên bà càng bực tức hơn. Bà bước vào trong hang khi bọn chúng đang ngồi trong đó. Bà không thèm chào hỏi, không nói không rằng, bà giật phắt cái nồi và đi thẳng ra khỏi hang. Bà nghe thấy bọn ma quái nói với nhau:

– Cái bà câm kia, cái bà câm kia! Bà ta đã đến đây từ thế giới của loài người mà vẫn cứ giả câm, giả điếc! Nào, lũ chó! Chúng bay ra cướp lại cái nồi đem lại đây! Chúng ta cho tụi bay cái mạng mụ già đó!

Lập tức những con chó dữ vừa được tháo xích, chạy bổ ra khỏi hang, đuổi theo vợ người nông dân. Chỉ trong nháy mắt, lũ chó dữ đã cướp được cái nồi và tha vào trong hang. Sau đó, chúng cắn xé người đàn bà tội nghiệp. Bà cố gắng gượng hết sức để vùng chạy khỏi nanh vuốt của bọn chúng. Nhưng chạy về đến nhà, bà đã kiệt sức, ngã lăn trước cửa nhà và qua đời, chưa kịp kể lại cho chồng con nghe chuyện “những người hàng xóm” trong quả đồi kia đã làm gì đối với bà.

Nhưng nhìn thấy những vết chó cắn xé và máu chảy đầm đìa trên mình vợ, người nông dân hiểu rằng, chính bọn ma quái ở trên quả đồi đã gây nên cái chết của vợ ông. Ông nổi giận đùng đùng, chạy thẳng vào trong bếp, vác ra một con dao phay to và sáng loáng, rồi lao thẳng lên quả đồi, sau đó ông và những đứa con, vừa khóc vừa chửi, tay lăm lăm dao búa.

Nhưng đến nơi, người nông dân đã không tìm được chỗ ở của bọn ma quái. Cửa hang đã đóng chặt từ bao giờ. Ông vừa vung dao chặt cây, chém đá và vừa chửi rủa lũ ma quái, nhưng không thấy bọn chúng đáp lại. Có lẽ bọn ma quái đã vội vã chuyển chỗ ở đến nơi khác rồi chăng?

Sau đó, người nông dân đốt ngôi nhà đang ở, và chuyển về trong làng, sống gần với mọi người, khi ông đã chôn cất chu đáo người vợ hiền lành và tội nghiệp của mình. Nhưng mỗi lần, cha con ông đi qua quả đồi đó, họ đều mang dao sắc bên người, hy vọng sẽ gặp lại bọn ma quái này để trả thù. Nhưng từ đó, họ không còn trông thấy bóng dáng bọn chúng đâu nữa.

Sau này, có người kể lại, một hôm người tiều phu đã tìm thấy cái nồi to và đẹp trong một cái hang sâu và lạnh trên quả đồi. Nhưng không ai biết đó là cái nồi của gia đình người nông dân trước đây. Chính tôi cũng đã được trông thấy cái nồi đó. Nó chỉ còn là những miếng sắt vụn đã cháy xém. Bỗng nhiên, không hiểu sao, tôi lại nhớ đến lời chú kỳ quặc mà người nông dân và bọn ma quái đã quy ước với nhau:

“Cái nồi này để ninh xương
Khi nào xong thì trả lại
Đừng lỗi hẹn gây điều lo ngại
Cái nồi này dùng mãi với nhau
Người nấu trước, kẻ nấu sau
Làm sao giữ mỗi tâm giao hai nhà
Đường đi nào có cách xa!”

Xem thêm Truyện cổ tích Việt Nam

Lê Chân

Lê Chân

Bà Lê Chân quê gốc ở một làng nhỏ tên An Biên, thuộc huyện Đông Triều, Quảng Ninh. Cha bà là Lê Đạo, làm nghề thầy thuốc, tính tình nhân hậu, rộng lượng, luôn sẵn lòng che chở và...
Thầy lang bất đắc dĩ

Thầy lang bất đắc dĩ

Ngày xưa có một anh chàng tên là Tân làm nghề cày ruộng. Anh là người thông minh nhưng tính tình có phần nhút nhát, lại phải cái hay phũ phàng với vợ. Người vợ căm lắm, quyết tìm...
Anh em họ Điền

Anh em họ Điền

Ngày xưa, có dòng họ Điền, anh em ăn ở với nhau từ đời nọ sang đời kia rất là hòa thuận. Về sau, họ này chỉ còn lại có ba anh em. Ba người vẫn chung sống với nhau vui vẻ tử tế,...
Cá bống nuốt cá trê

Cá bống nuốt cá trê

Ngày xưa có một anh chàng ăn cắp rất tài, hễ biết ai có vàng bạc thì dù cất giấu cẩn thận đến đâu hắn ta cũng rình mò lấy cho bằng được. Hắn thường thi thố thủ đoạn của hắn ở các...
Sự tích trò chơi ném còn ngày xuân

Sự tích trò chơi ném còn ngày xuân

Ngày xưa có chàng mồ côi tên là Pịa. Cha mẹ Pịa mất từ ngày nào không biết, chú bác, cô dì, cậu mợ, anh chị em của Pịa là ai người ta cũng không hay. Người ta chỉ thấy Pịa ngày...
Cây chổi yêu tinh

Cây chổi yêu tinh

Lâu ngày thành yêu, vật nào cũng thế, không những chỉ có vàng và ngọc… Như trong vườn hoang ở một ấp kia có một tòa miếu cổ xây bằng gạch. Đằng trước có một cửa nhỏ, chỉ vừa một...
Sự tích hoa Cải Vàng

Sự tích hoa Cải Vàng

Ngày xưa, xưa, xưa, tại vùng đồi núi nọ, có một cụ già chỉ bán dao kéo mà nổi tiếng khắp gần xa. Không ôi biết ông cụ ở đâu. Cũng không biết ông đi mua dao kéo hay làm ra dao kéo...
Sự tích hoa Vạn Thọ

Sự tích hoa Vạn Thọ

Ngày xưa có một em bé nghèo, mẹ mất sớm nên chỉ được sống với cha. Cha là chỗ để em nương tựa, nhưng cũng là người em phải chăm sóc, vì từ ngày mẹ không còn, cha em thường bị ốm...
0.32766 sec| 888.008 kb