Nghe kể chuyện cổ tích - Chàng ngốc học khôn

Ngày xưa, có một anh chàng tên là Đần, lấy người vợ tên là Khôn. Cả đời anh ta một chữ bẻ đôi cũng không biết, lại chẳng chịu đi đâu, chỉ ru rú trong xó nhà để vợ sai bảo từ việc nhỏ đến việc lớn, thành ra đã đần lại càng thêm đần.
Thói đời, chồng “đần”, vợ “khôn”, việc nhà việc cửa hễ đụng đến chuyện gì cũng dễ sinh đôi co, cãi vã cả ngày. Chị vợ thì luôn mồm chê bai chồng: “Ối, trời ơi! Đần ơi là đần!” hoặc: “Ối trời ơi! Đần đâu mà có thứ đần đến thế!”. Thoạt đầu anh chồng biết thân biết phận, cứ thộn mặt ra giả câm giả điếc, đành cho vợ nhiếc. Nhưng về sau, chẳng hiểu có anh hàng xóm láng giềng nào mớm lời cho, thế là đôi lúc tức khí lên, anh ta cũng gân cổ cãi lại vợ:
- Này này, bu nó có khôn ngoan cũng chỉ là “cái ngữ đàn bà”, còn tôi “dẫu rằng... đần độn cũng là cái thằng đàn ông!”.
Thấy anh chồng đần đi học mót đâu được một câu cũng ra chữ nghĩa để xoen xoét cãi lí với mình, chị vợ tủm tỉm cười bảo:
- Phải rồi, bố nó muốn ra “cái thằng đàn ông” thì cứ đi mà học khôn học ngoan người ta cho bằng “cái ngữ đàn bà” như tôi đây này. Tôi đỡ nặng mình nặng mẩy, kẻo thiên hạ người ta lại nhiếc: “Làm đầy tớ người khôn còn hơn làm thầy thằng dại!...”
...