Nghe kể chuyện cổ tích - Chàng Trăng

Ngày xửa, ngày xưa, trên vùng rừng núi Tây Nguyên, nơi được gọi là vùng đất của con rồng lửa, có hai vợ chồng người nông dân nghèo đã già mà vẫn chưa có con.
Một đêm, sau khi người chồng đi cầu tự về, người vợ nằm mơ thấy một con thỏ bạch cứ nhảy qua nhảy lại trên ngực mình. Sáng hôm sau, khi xách ống xuống cầu thang, bà thấy ngực nặng trĩu, hơi thở dồn dập và người mệt lả.
Đúng chín tháng mười ngày, người đàn bà sinh được một bé trai. Đứa trẻ đẹp khác thường, đôi mắt sáng hơn sao, trên lưng có một dấu đỏ thắm hình chiếc khiên, làn da trắng hơn cả lông gấu trắng. Người mẹ rất mừng, nhưng các cụ già trong làng lại thì thầm lo ngại: “Đứa bé ấy là con của thần linh nên mới trắng như vậy!”. Bảy ngày sau, sợ tên tù trưởng biết chuyện rồi phạt vạ, người mẹ vội cõng con lên tận đồng cỏ phó mặc cho trời nuôi. Đứa bé chỉ nhìn mẹ cười mà không khóc. Bảy ngày sau, bà ra thăm thì thấy con vẫn khỏe mạnh, liền cõng con xuống dòng thác để thần nước nuôi. Nhưng đứa bé không chìm, nó nằm trên mặt nước và trôi đi như một chiếc lá.
Khi trôi đến đầu làng Put-xia, đứa bé được già Pôm vớt về nuôi. Nó lớn nhanh như thổi. Mới bốn, năm tuổi mà lưng đã rộng hơn tảng đá, chân tay cứng rắn như thép. Suốt ngày chú bé chỉ thích chơi khiên và đao.
...