Nghe kể chuyện cổ tích - Chú thợ may nhỏ thó cam đảm

Vào một buổi sáng mùa hè đẹp trời, một chú thợ may nhỏ bé ngồi trên phản bên cửa sổ, chăm chú khâu vá, trong lòng khoan khoái lắm. Chợt có bác nông dân đi qua phố rao hàng:
- Mứt táo ngon đây, mứt táo ngon đây.
Tiếng rao nghe thật bùi tai, chú thợ may thò đầu ra ngoài cửa sổ gọi:
- Lại đây, bà ơi, đến chỗ tôi chắc bà bán hết hàng chứ chẳng chơi.
Bà lão khệ nệ mang thúng hàng nặng trèo lên ba bậc thang, tới tận chỗ chú thợ may ngồi. Bà mở cho chú xem đủ các loại mứt. Chú xem hết bình này đến bình khác, còn đưa lên mũi ngửi. Ngửi chán rồi, chú nói:
- Mứt ngửi có vẻ ngon đấy, bà cân cho tôi bốn lốt đi, nếu cân quá tay một chút thành một phần tư nửa ký cũng được.
Đưa hàng cho khách xong, bà đi ngay. Bà bực mình lắm, vừa đi vừa lẩm bẩm rủa thầm vì cứ tưởng đã gặp được món khách sộp. Chú thợ may cầm mứt trong tay, reo lên:
- Cầu Chúa ban phước, chắc ăn mứt này Chúa sẽ cho ta khỏe mạnh tha hồ.
Rồi chú mở tủ lấy bánh mì, cắt một khoanh và phết mứt lên. Chú nói:
- Chắc ngon lắm đây, nhưng mình phải khâu xong cái quần này rồi hãy cắn thử một miếng.
Chú để bánh sang bên, tiếp tục khâu nốt. Nhưng vì hứng chí nên mũi khâu mỗi lúc một dài hơn. Trong lúc chú mải làm, lũ ruồi trên tường đánh hơi thấy mùi mứt thơm liền kéo cả đàn sà xuống. Ngoảnh lại thấy ruồi đậu đầy trên bánh, chú thợ may nói:
- Ơ kìa, ai mời chúng mày đấy?
Rồi chú phẩy tay đuổi những vị khách không mời mà đến ấy đi. Nhưng ruồi đâu có hiểu tiếng Đức, chúng chẳng những không bay đi mà còn kéo đến đông hơn trước. Cáu tiết, chú thợ may với tay lấy một mảnh da, quật không thương tiếc lũ ruồi, vừa quật vừa mắng:
- Đợi đấy, tao cho chúng mày biết tay!
Đập xong, chú ngồi đếm. Bảy con ruồi chết, chân duỗi thẳng đơ nằm trước mặt chú. Tự phụ về sự anh dũng bất ngờ của mình, chú nói:
- Thế nào, mấy chàng trai kia, biết tay chưa? Phải làm cho cả tỉnh biết chuyện này mới được.
Chú vội may một cái thắt lưng, thêu lên đó mấy chữ thật to: “Một đòn chết bảy.” Rồi chú lại nói thêm:
- Sao lại chỉ cả tỉnh thôi nhỉ? Phải làm cho khắp thiên hạ biết chuyện này mới được.
Lòng chú xao xuyến, lâng lâng và rạo rực. Chú đeo thắt lưng vào người, tính sẽ đi chu du thiên hạ. Chú nghĩ bụng: cứ quanh quẩn ở cái tiệm may quèn này thì thật uổng cho sự anh dũng của mình. Trước khi lên đường, chú lục lọi khắp nhà xem còn thứ gì có thể mang theo trong cuộc hành trình. Tìm mãi, chú chỉ thấy một miếng phó mát để đã lâu, bèn nhét vào túi. Vừa ra tới cổng, chú thấy một con chim bị mắc kẹt trong bụi cây. Chú rón tay bắt lấy và đút luôn chim vào túi cùng với phó mát...