Nghe kể chuyện cổ tích - Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng

Ngày xưa, có một anh học trò nghèo nhưng học rất giỏi, được Thiên đình để ý. Trong sổ thiên tào khi ấy đã ghi rằng anh sẽ đỗ tiến sĩ, làm quan đến chức thượng thư. Mỗi lần đi học, anh thường đi ngang qua một ngôi đền thờ thần ở làng bên. Vị thần làng vốn đã đọc được sổ thiên tào nên rất cung kính anh học trò ấy. Hễ anh đi qua đền, tượng thần đang ngồi trên bệ lại vội đứng dậy rất lễ phép.
Một hôm, người từ giữ đền nằm mơ thấy thần báo:
- Ngày mai ngươi phải quét dọn đền cho sạch sẽ tử tế vì có quan lớn đến chơi nhà ta.
Người từ làm đúng lời dặn và suốt ngày hôm ấy đứng trực ở cổng đền chờ đón vị khách quý của thần. Nhưng đợi mãi, hắn chẳng thấy ai khác ngoài anh học trò nghèo xác xơ, hôm ấy tình cờ ghé vào đền nghỉ chân một lúc. Người từ chỉ xem anh là dân thường nên không để tâm.
Ít lâu sau, người từ lại mơ thấy thần dặn như trước. Lần này, hắn cũng chẳng thấy ai lạ hơn anh học trò hôm nọ đến ngâm một bài phú rồi đi. Hắn vẫn không tin. Đến lần thứ ba, sự việc vẫn như vậy. Bấy giờ người từ mới cho rằng mọi chuyện đúng với lời thần dặn, bèn kể lại cho anh học trò nghe và nói:
- Đã ba lần như thế, nên tôi chắc rằng sau này nhà thầy sẽ đỗ đạt, làm quan to chứ chẳng thường đâu.
Nghe vậy, anh học trò mừng như mở cờ trong bụng, tin chắc vinh hoa phú quý đã nằm trong tay. Hắn nghĩ ngợi rất nhiều về tương lai. Một hôm, nhìn lại nhan sắc vợ mình, hắn thấy nàng không được đẹp. Đêm ấy, nằm dưới ánh trăng, hắn mơ tưởng đến một người đẹp như chị Hằng rồi tự nhủ: “Rồi ta sẽ cho vợ ta về thôi! Một khi đỗ đạt, thiếu gì nơi muốn làm bà. Lúc đó ta sẽ tìm những đám con vua cháu chúa, vừa da trắng môi son lại vừa lắm của.”
Nghĩ vậy, ngay hôm sau hắn kiếm cớ gây sự với vợ và nhất quyết đòi bỏ. Mọi người đều ngạc nhiên, khinh bỉ một kẻ có học mà lại nhẫn tâm đến thế. Nhưng hắn chỉ cười khẩy, chẳng hề để ý đến dư luận.
...