Nghe kể chuyện thiếu nhi - Rùa cũng biết khóc

Kỳ nghỉ hè của học sinh đã đến. Tôi tập hợp các bạn nhỏ lại thành một nhóm, gọi là lớp ngoại khóa Kiến Con. Mỗi tuần ba buổi, chúng tôi đeo găng tay, xách túi đi nhặt rác trên đường, rồi về nhà tôi đọc sách hoặc chơi trò chơi. Hôm ấy, bọn trẻ đi nhặt rác về và ngồi đọc sách như thường lệ thì bé Hân bỗng đến cạnh tôi, nhõng nhẽo: “Cô ơi, hay hôm nay cô kể chuyện cho chúng con nghe nhé, được không cô?”. Tôi mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc dài của bé rồi gọi các bạn khác: “Các con ngồi lại đây nào, hôm nay chúng mình sẽ nghe cô kể chuyện nhé. Các con có thích truyện cổ tích không?”. Bé Long lắc đầu: “Truyện cổ tích ngày nào con cũng đọc rồi cô ơi, cô kể chuyện gì khác đi ạ”. Tôi gật đầu và nói: “Vậy cô sẽ kể cho các con nghe một câu chuyện liên quan đến hoạt động nhặt rác của chúng ta nhé, đồng ý không nào?”. Bọn trẻ vỗ tay hào hứng rồi háo hức chờ đợi.
“Vào một ngày đẹp trời ở một vùng biển nọ, có một đàn rùa con thường theo mẹ đi tìm thức ăn hoặc lên bãi cát tắm nắng. Rùa mẹ chỉ cho rùa con rất cặn kẽ đâu là thức ăn và phải tìm chúng như thế nào. Đàn rùa con hiếu động và học hỏi rất nhanh, đặc biệt là bé rùa tên Min, nhỏ nhất và cũng tinh nghịch nhất. Trong khi mẹ và các anh chị thảnh thơi tận hưởng ánh nắng tuyệt vời trên nền cát trắng, Min lại bày đủ trò chơi đùa không biết mệt.
Một ngày nọ, khi Min đang chơi trò xoay tròn trong nước thì rùa mẹ mang đến cho nó một con sứa ngon tuyệt vừa bắt được, rồi mắng yêu: “Con mải chơi quá, cũng phải đi kiếm mồi nữa chứ. Lớn thế này rồi mà vẫn làm nũng với mẹ hay sao”. Min khẽ cọ đầu vào mai rùa mẹ: “Hihi... Có mẹ thật là thích”. Rùa mẹ cũng dịu dàng cọ đầu vào mai Min đầy âu yếm, rồi giục con ăn kẻo đói. Quả thật, vì mải nghịch nãy giờ nên bụng Min đã đói cồn cào. Nó nhanh chóng ngấu nghiến con mồi mà mẹ vừa mang về. Rùa mẹ chưa ăn gì, nhưng nhìn điệu bộ con ăn ngon lành, chị mải ngắm đến quên cả mình cũng đang đói. Rùa mẹ biết mình đang chiều con quá mức, nhưng nghĩ đến cảnh mai này rùa con lớn lên sẽ vùng vẫy đâu đó ngoài biển khơi bao la, giữa trùng trùng hiểm nguy rình rập như những lứa rùa anh chị trước nó, rồi có khi cả đời chẳng còn được gặp nhau nữa, chị lại muốn những khoảnh khắc ngọt ngào bên đứa con bé bỏng kéo dài mãi thì tốt biết bao.
Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, bỗng mặt rùa mẹ tái mét vì hoảng hốt. Chị thét lên: “Min... Ôi Min... Con làm sao thế này?”. Trước mặt rùa mẹ, người Min cứng đờ, hơi thở trở nên khó nhọc. Con sứa hôm nay mẹ mang về có vị thật lạ, không thơm và béo ngậy như mọi lần. Nó dai nhách khiến Min cứ nuốt mãi, đến khi bắt đầu thấy nghèn nghẹn và muốn sặc mới dừng lại thì than ôi, nó cũng không thể nhả ra được nữa. Con sứa mắc kẹt trong cổ họng khiến Min dần ngạt thở. Cổ nó cứ vươn dài ra, mắt hoa lên vì kiệt sức. Rùa mẹ cuống cuồng bơi quanh Min, tìm mọi cách giúp con, chốc chốc lại chạm khẽ vào cổ con để nghe ngóng. Chị cảm thấy hơi thở của con đang yếu dần, còn màu thê lương của ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ phía chân trời, chứng tỏ hai mẹ con ở dưới nước quá lâu. Rùa mẹ biết nếu không đưa con lên bờ kịp, Min sẽ chết vì ngạt mất. Nhưng Min đã không còn đủ sức bơi vào bờ nữa. Rùa mẹ nhìn con trong tuyệt vọng, kêu gào thảm thiết: “Ôi con tôi... Min ơi, là mẹ đã hại con rồi... Mẹ đã lầm tưởng mảnh nilon ấy là con sứa, chính mẹ đã hại chết con rồi, Min đáng thương của mẹ ơi...”.
Bọn trẻ đứa nào cũng đỏ hoe mắt. Bé Hân nước mắt chảy dài nhưng vẫn cố mím chặt môi để khỏi bật khóc thành tiếng. Tôi kể tiếp:
“Tiếng thét đau đớn của rùa mẹ vang đi rất xa, khiến các anh chị của Min nghe thấy liền tìm về. Các bác rùa đang kiếm thức ăn cũng ngẩng đầu nghe ngóng rồi lập tức bơi đến. Một bác rùa to khỏe nhất bơi xuống bên dưới Min để đội nó lên mặt nước cho dễ thở, những người còn lại cùng hỗ trợ đẩy Min lên bãi cát an toàn. Nhưng mảnh nilon vẫn mắc trong cổ họng Min, không tài nào gỡ được. Hơi thở của Min đã yếu lắm rồi. Rùa mẹ và các anh chị của Min nằm quanh nó, lặng im. Các bác rùa bắt đầu bàn tán về những chú rùa bị con người bắt, mắc vào lưới, hoặc ăn phải nilon do con người thải ra rồi chết đau đớn như thế nào, con người tồi tệ ra sao... Rồi còn Min nữa, tội nghiệp thằng bé! Một bác rùa già nhất hội lớn tiếng: “Con người là đáng ghét nhất, là kẻ thù lớn nhất của chúng ta!”. Những con rùa khác xung quanh gật đầu. Khi cuộc bàn tán về tội lỗi của con người đang sôi nổi nhất, trên bãi biển tối om bỗng xuất hiện những ánh đèn pin chiếu thẳng vào đám rùa. Tất cả sửng sốt khi nhận ra có tiếng người. Chúng ì ạch chạy thẳng xuống biển, sợ lỡ bị con người bắt, lột mai làm thịt thì nguy to. Riêng rùa mẹ và các con vẫn im lặng nằm bên Min không rời, thỉnh thoảng lại cọ nhẹ đầu vào mai nó đầy thương cảm, mặc cho tiếng bước chân con người mỗi lúc một gần.”
“Đừng mà! Đừng bắt mẹ con rùa mà! Tội nghiệp nó lắm cô ơi...”, bé Hân kêu lên rồi nức nở. Tôi lau nước mắt cho Hân, kéo bé vào lòng và kể tiếp câu chuyện:
“Họ có ba người. Nhìn thấy đàn rùa nằm đó, họ rọi đèn pin rồi nhẹ nhàng ngồi xuống, thì thầm: “Tại sao mấy chú mày thấy người đến lại không chạy nhỉ? Này Nam! Cậu nhìn chú rùa nhỏ nhất này xem, miệng chú ta có cái gì thế kia?”. Người tên Nam cúi xuống, để ánh đèn rọi thẳng vào Min rồi thốt lên: “Trời ơi, là một đoạn nilon. Chắc nó tưởng là thức ăn nên nuốt phải. Chị Hằng! Chị mau lại đây xem, mang dụng cụ nữa nhé. Mình phải gỡ mảnh nilon đang mắc trong cổ chú rùa này ra”. Hằng nhanh nhẹn đặt túi đồ mang theo xuống, thở dài: “Có vẻ khó đấy vì chú ta nhỏ quá. Ý thức của nhiều người thật tệ, đã có rất nhiều chú rùa bị như thế này rồi. Chị nghĩ mình nên tăng cường lực lượng đi tuần quanh bãi biển nhiều hơn, chứ mỗi tuần một, hai lần thì không ổn”. Mất khá nhiều thời gian, cuối cùng ba người họ cũng lấy được đoạn nilon ra khỏi cổ họng Min. Rùa mẹ biết họ là người tốt, cả đàn liền đến bên họ, nước mắt chảy ra đầy biết ơn. Min đã thấm mệt nhưng vẫn ráng sức bò lại gần ba người lạ vừa cứu mình, cọ đầu vào ngón tay của Nam. Ba người bật cười trước cử chỉ ngộ nghĩnh ấy, rồi lần lượt đặt từng chú rùa con lên tay để ngắm nhìn. Rùa mẹ xúc động tự hứa sẽ kể lại chuyện này với mọi người, rằng không phải con người nào cũng xấu xa, như những thanh niên trước mặt chị đây chẳng hạn.”
Bọn trẻ đồng loạt vỗ tay khi tôi kết thúc câu chuyện. Tôi hỏi: “Bài học chúng ta nhận được qua câu chuyện này là gì nhỉ?”. Các bé lần lượt trả lời: “Chúng ta không được vứt rác bừa bãi, phải yêu thương động vật nữa cô ạ...”. Bé Sơn im lặng từ nãy giờ cũng giơ tay, trả lời dõng dạc: “Ai nói rùa không biết khóc? Rùa biết khóc, và nước mắt của nó cũng mặn mà như tình người của chúng ta vậy đó, cô nhỉ?”.