Nghe kể chuyện cổ tích - Sự tích hoa Huệ Tây

Những giọt nước mắt nào có giúp được gì! Giắc vẫn phải lên đường chinh chiến ở một xứ xa lạ, đành bỏ lại Lilia, người vợ chưa cưới của mình, trên đất Pháp. Lúc chia tay, Giắc rút trái tim ra khỏi lồng ngực, trao cho Lilia và nói:
– Đã là chiến binh thì phải sống không có tim. Trái tim chỉ khiến ta vướng bận. Nàng hãy giữ lấy nó và chờ ta trở về.
Lilia cất trái tim của Giắc vào một chiếc tráp bạc, rồi ngày ngày đợi người yêu quay lại. Với một người đang trông chờ, thời gian trôi chậm biết bao! Một ngày dài như cả năm, một năm dài như cả thế kỷ. Dù làm gì hay đi đâu, ánh mắt nàng vẫn luôn hướng về phía Giắc đã ra đi. Nàng dần quên cả thói quen tính ngày, tính tháng. Có lần, nàng vô cùng đau đớn khi cha nói với mình:
– Con gái của ta, đã mười năm trôi qua kể từ ngày người yêu con ra trận, chưa chắc nó còn trở về. Đã đến lúc con nên nghĩ đến một tấm chồng khác rồi.
– Cha ơi, sao cha lại nói với con như vậy? – Nàng đau khổ đáp. – Giắc đã trao trái tim của chàng cho con, và bây giờ trái tim ấy vẫn ở bên con. Con không thể nào quên Giắc được đâu, thưa cha.
Người cha chỉ biết lắc đầu, thở dài não nuột. Chắc chắn ông không thể sống đến ngày được bế trên tay một đứa cháu trai...