Nghe kể chuyện cổ tích - Sự tích khăn tang

Nhà giàu nhưng lại không có con trai, nên bao nhiêu tình thương hai ông bà đều dồn cho các cô con gái. Lần lượt năm cô lớn lên, ai nấy đều lập gia đình và đi ở riêng.
Vì các cô lấy chồng xa, hai ông bà phú hộ rất nhớ con. Một hôm, bà bảo chồng:
- Sắp tới, ông chịu khó trông nom nhà cửa để tôi đi thăm các con một lượt. Sau đó tôi sẽ về trông nhà cho ông đi…
- Phải đó – ông đáp – nhưng bà phải đi nhanh nhanh lên, đừng bắt tôi đợi lâu!
- Không được đâu, tôi tính ở lại với mỗi đứa ít nhất một tháng. Năm đứa là năm tháng, lại thêm đường đi cũng mất vài chục ngày, vậy là gần nửa năm rồi ông ạ!
- Thôi được, bà cứ đi. Nhưng nhớ đừng để đứa nào quấn quýt quá rồi ăn dầm nằm dề ở đó, làm tôi mỏi mòn trông đợi.
Rồi người vợ cùng con hầu lên đường. Nhưng mới được vài tháng, bà đã trở về với vẻ mặt buồn xo. Thấy vậy, ông liền hỏi dồn:
- Cớ làm sao mà bà về nhanh thế? Dọc đường có gặp điều gì khó khăn không, sao vẻ mặt bà chẳng vui chút nào?
Bà phú hộ đáp:
- Chẳng có chuyện gì cả. Tôi vẫn bình yên, chúng nó đều mạnh khỏe. Tôi về sớm là vì muốn ông khỏi phải trông. Ông cứ đi một lần cho biết.
Thấy vợ nói úp mở, ông phú hộ chẳng hiểu ra sao, cuối cùng cũng sắm sửa hành lý lên đường.
Ông ghé nhà người con gái thứ nhất. Chàng rể tiếp đón niềm nở khiến ông khá hài lòng, nhưng con gái ông thì không được như thế. Nó chỉ chuyện trò giả lả vài câu rồi quay vào công việc riêng.
Khi chồng nó ra đồng trông coi thợ cày cấy, con gái ông lại lúi húi lo việc bếp núc, cha con chẳng có dịp chuyện trò...