Nghe kể chuyện cổ tích - Sọ Dừa

Ngày xửa ngày xưa có hai vợ chồng đi làm người ở cho một gia đình phú ông giàu có từ khi còn nhỏ. Hai vợ chồng sống rất hiền từ nhưng đã ngoài 50 tuổi rồi mà vẫn chưa có một mụn con. Một hôm bầu trời nắng rất gay gắt, người vợ phải đi vào trong rừng kiếm củi cho gia đình phú ông, lúc quá khát nước mà người vợ không tìm đâu ra một chút nước, sau cùng không còn cách nào khác bà đành phải liều mình uống chút nước ở trong cái sọ người tại dưới một gốc cây to. Một điều rất lạ kỳ, khi uống nước trong sọ vào, bà cảm thấy rất khoan khoái hết sức, mát tới tận ruột gan. Và từ đó bà đã có thai, nhưng một thời gian sau thì người chồng mất. Trải qua 9 tháng 10 ngày mang thai bà đã sinh ra một cục thịt tròn long lóc có hình dạng như cái sọ, có đầy đủ mặt mũi, miệng, tai, nhưng không hề có chân tay. Chồng bà đã qua đời, lại sinh ra một đứa trẻ lạ hình, bà rất phiền lòng, định mang chôn sống nó đi. Nhưng bỗng cục thịt cất tiếng gọi bà:
– Mẹ ơi! Con vẫn là con người đấy mẹ ạ. Mẹ đừng vứt bỏ con mà tội nghiệp con!
Bà rất xúc động, ôm cục thịt vào trong lòng và nâng niu cho bú. Bà đặt tên cho đứa con mình là Sọ Dừa.
Phú ông nghe tin bà sinh ra một đứa trẻ lạ hình liền bắt bà mang đi chôn sống, nhưng bà không chịu. Phú ông bèn đuổi bà ra ở chiếc lều tranh tại góc vườn. Nhưng hằng ngày Phú ông vẫn bắt bà phải đi làm cho nhà ông. Mỗi ngày đi làm về bà mang phần cho Sọ Dừa một nắm cơm. Sọ Dừa lớn nhanh như thổi và càng ngày càng hiểu biết, khôn ngoan. Hàng xóm và những người xung quanh lâu ngày cũng quen dần và ngày một yêu quý Sọ Dừa hơn. . .