Ai có lỗi?

Tôi đang nắn nót viết thì Cô-rét-ti chạm khuỷu tay vào tôi, làm cây bút nguệch ra một đường rất xấu. Tôi nổi giận. Cô-rét-ti cười, đáp: “Mình không cố ý đâu!”
Cái cười của cậu làm tôi càng tức. Tôi nghĩ cậu vừa được phần thưởng nên sinh ra kiêu căng.
Lát sau, để trả thù, tôi đẩy Cô-rét-ti một cái khiến trang tập viết của cậu bị hỏng hết. Cậu ta giận đỏ mặt, giơ tay dọa tôi và nói: “Cậu cố ý đấy nhé!”
Thấy thầy giáo nhìn, cậu hạ tay xuống nhưng lại nói thêm: “Lát nữa ta gặp nhau ở cổng.”
Cơn giận lắng xuống. Tôi bắt đầu hối hận. Chắc là Cô-rét-ti thật sự không cố ý chạm vào khuỷu tay tôi. Tôi nhìn cậu, thấy vai áo cậu sứt chỉ, có lẽ vì cậu đã vác củi giúp mẹ. Bỗng nhiên tôi muốn xin lỗi Cô-rét-ti, nhưng lại không đủ can đảm.
Tan học, tôi thấy Cô-rét-ti đi theo mình. Tôi đứng lại, rút cây thước kẻ cầm trong tay. Cậu ta đi tới, tôi giơ thước lên.
- Ấy đừng! - Cô-rét-ti cười hiền hậu. - Ta lại thân nhau như trước đi!
Tôi ngạc nhiên, ngây ra một lúc rồi ôm chầm lấy bạn. Cô-rét-ti nói:
- Chúng ta sẽ không bao giờ giận nhau nữa, phải không En-ri-cô?
- Không bao giờ! Không bao giờ! - Tôi trả lời.
Về nhà, tôi kể chuyện cho bố mẹ nghe, tưởng bố sẽ vui lòng. Nào ngờ bố mắng: “Đáng lẽ chính con phải xin lỗi bạn vì con có lỗi. Thế mà con lại giơ thước dọa đánh bạn.”