Bác Hồ là thế đấy

Trong thời chống Mỹ, một buổi trưa, Hồ Chủ tịch vừa chuẩn bị nằm nghỉ thì cần vụ vào báo có khách đến thăm. Khách là một cụ già ở Hưng Yên, đi cùng cụ còn có một vị lãnh đạo tỉnh. Trên xe có chở theo một thùng cá khá nặng.
– Thưa Bác, cháu xin thay mặt bà con địa phương lên thăm sức khỏe Bác và mang ít cá mới đánh được lên biếu Bác. Đây là loại cá tiến nổi tiếng ở đầm Dạ Trạch đấy ạ!
– Thưa cụ, cụ ngang tuổi tôi, xin cụ đừng xưng hô như thế!
– Vâng, nếu cụ cho phép…
– Ao nhà ta có rộng không mà cụ thả được nhiều cá vậy?
– Dạ thưa cụ, đây là cá của hợp tác xã.
– Cá của hợp tác xã là tài sản chung của bà con, phải để bà con dùng chứ!
– Thưa cụ, nhờ có ông lãnh đạo tỉnh giao cho, lần đầu tiên tôi mới được gặp Cụ Chủ tịch nước, thật may mắn quá. Còn cá thì chúng tôi đã trót mang lên đây rồi, xin cụ vui lòng nhận cho, để khỏi phải đem về.
Hồ Chủ tịch cho mời cán bộ phụ trách nhà bếp lên gặp Người.
– Loại cá này ở chợ Bắc Qua bán bao nhiêu một cân?
– Thưa Bác, một cân giá…
– Vậy chú cân xem tất cả là bao nhiêu cân, coi như nhập vào nhà bếp của cơ quan. Rồi chú tính xem hết bao nhiêu tiền để gửi cụ mang về.
Quay sang vị khách quý từ Hưng Yên, Hồ Chủ tịch ân cần nói:
– Tôi xin cảm ơn tấm lòng của cụ và bà con xã nhà đối với tôi. Quà cụ và bà con cho, tôi đã nhận rồi. Còn đây là số tiền tôi gửi cụ đem về nộp vào quỹ hợp tác xã.