Dê Đen và Dê Trắng

Dê Đen và Dê Trắng cùng sống trong một khu rừng. Hằng ngày, cả hai thường vào rừng tìm cỏ non và uống nước suối.
Một hôm, Dê Trắng đi kiếm ăn như mọi khi. Đang mải mê gặm cỏ, chú bỗng thấy một con Sói từ đâu nhảy xổ ra.
Sói quát lớn:
- Dê kia! Mi đi đâu?
Dê Trắng sợ rúm người, lắp bắp đáp:
- Dạ, dạ, tôi đi tìm... tìm cỏ non và... và uống nước suối ạ!
Sói lại gầm lên:
- Dưới chân mi có gì?
- Dạ, dạ, chân tôi có móng ạ... ạ!
- Trên đầu mi có gì?
- Dạ, dạ, trên đầu tôi có đôi sừng mới nhú...
Sói quát càng to hơn:
- Trái tim mi thế nào?
- Ôi, ôi, trái... trái tim tôi đang run sợ... sợ...
- Ha ha ha...
Sói cười vang rồi ăn thịt chú Dê Trắng tội nghiệp.
Một ngày khác, Dê Đen cũng vào khu rừng ấy để ăn cỏ non và uống nước suối. Đang thong thả gặm cỏ, Sói lại xuất hiện và quát hỏi:
- Dê kia, mi đi đâu?
Dê Đen nhìn Sói từ đầu đến chân rồi ngẩng cổ đáp:
- Ta đi tìm kẻ nào thích gây sự đây! Sói bất ngờ, lại hỏi:
- Dưới chân mi có gì?
- Chân thép của ta có móng bằng đồng.
- Thế... thế... trên đầu mi có gì?
- Trên đầu ta có đôi sừng bằng kim cương!
Sói đã bắt đầu sợ nhưng vẫn cố hỏi:
- Mi... mi... trái tim mi thế nào?
Dê Đen dõng dạc trả lời:
- Trái tim thép của ta bảo rằng: hãy cắm đôi sừng kim cương vào đầu Sói. Nào, Sói, hãy lại đây!
Nghe vậy, Sói sợ quá, ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng. Từ đó, không ai còn thấy nó lởn vởn ở khu rừng ấy nữa.