Quả táo của ai?

Trời đã về cuối thu. Cây cối từ lâu đã rụng hết lá. Giữa rừng, trên một cây táo chỉ còn sót lại đúng một quả.
Một buổi sáng, chú Thỏ chạy chơi trong rừng, chợt nhìn thấy quả táo treo lơ lửng trên cành.
Nhưng làm sao hái được đây? Quả táo ở tít trên cao, Thỏ nhảy mãi vẫn không tới.
Đúng lúc ấy, một chú Quạ đang đậu trên cây thông gần đó kêu lên: “Quạ... quạ... quạ...”.
Thỏ nhìn lên và gọi:
– Anh Quạ ơi! Hái giúp tôi quả táo với!
Quạ rời cành thông, bay sang cây táo và mổ quả táo. Nhưng mỏ Quạ không giữ nổi, quả táo rơi xuống trúng vào Nhím đang ngủ dưới gốc cây, rồi cắm ngay vào bộ lông của Nhím.
Nhím ù té chạy.
Thỏ vội kêu lên:
– Anh Nhím! Đứng lại! Đứng lại! Anh mang táo của tôi đi đâu thế?
Nhím dừng lại, cãi:
– Táo của tôi chứ! Quả táo rụng xuống, tôi bắt được mà.
Ngay lúc đó, Quạ cũng bay đến và nói:
– Cãi nhau làm gì? Quả táo là của tôi. Chính tôi đã hái nó đấy!
Cả ba không ai chịu nhường ai, cứ tranh cãi xem quả táo rốt cuộc thuộc về ai.
Vừa lúc ấy, bác Gấu đi tới. Giọng bác ồm ồm:
– Có chuyện gì mà ầm ĩ thế?
Cả ba cùng tranh nhau kể đầu đuôi câu chuyện và nhờ bác Gấu phân xử.
Bác Gấu suy nghĩ một lát rồi hỏi:
– Ai nhìn thấy quả táo?
– Cháu, cháu thấy trước! – Thỏ nhanh nhảu đáp.
– Ai hái táo?
– Cháu, cháu hái ạ! – Quạ vội nói.
– Được rồi. Thế ai bắt được táo?
– Cháu, chính cháu bắt được! – Nhím trả lời.
Bác Gấu gật đầu rồi phân xử:
– Cả ba cháu đều đúng. Cả ba đều có công. Vậy thì cháu nào cũng được ăn táo.
– Nhưng chỉ có một quả thôi, vậy ai ăn, ai nhịn? – Nhím, Thỏ và Quạ cùng hỏi.
– Có gì khó đâu! – Bác Gấu nói. – Bổ quả táo thành nhiều phần bằng nhau, mỗi cháu lấy một phần.
Tất cả reo lên:
– A, ra thế! Vậy mà trước giờ bọn cháu không nghĩ ra.
Nhím nhanh nhẹn đem quả táo bổ làm tư.
Nhím đưa một miếng cho Thỏ:
– Đây là phần của cậu, vì cậu nhìn thấy táo đầu tiên.
Miếng thứ hai, Nhím đưa cho Quạ:
– Đây là phần của cậu, vì cậu có công hái táo.
Miếng thứ ba, Nhím giữ lại cho mình:
– Phần này là của Nhím, vì Nhím nhặt được táo.
Miếng thứ tư, Nhím đưa cho bác Gấu:
– Còn phần này biếu bác Gấu.
– Bác có công gì đâu? – Gấu ngạc nhiên hỏi.
Quạ nhanh nhảu đáp:
– Bác đã phân xử công bằng và giúp chúng cháu sáng dạ ra.
Thế là cả bốn cùng vui vẻ ăn phần táo của mình.