Món quà sinh nhật

Nhân dịp sinh nhật lần thứ bảy của bé Thủy, mẹ đưa bé ra phố mua quà. Mẹ bảo bé thích món đồ chơi nào thì mẹ sẽ mua, nhưng chỉ được chọn một món thôi. Đến phố bán đồ chơi, bé Thủy reo lên thích thú. Ôi, có biết bao nhiêu đồ chơi! Màu sắc rực rỡ đến hoa cả mắt. Đồ chơi bằng gỗ, bằng nhựa, bằng cao su, đủ loại to nhỏ, món nào trông cũng thích. Còn búp bê thì đáng yêu vô cùng! Có con tóc vàng, có con tóc nâu, có con tóc đen. Những bím tóc được buộc nơ đỏ, nơ xanh. Má búp bê phúng phính hồng hào, đôi mắt đen láy mở to, khi đặt nằm lại biết nhắm mắt ngủ. Váy áo của búp bê có khi còn đẹp hơn cả chiếc váy bé Thủy đang mặc.
Đi ngang qua các hàng đồ chơi, mẹ con bé được người bán mời mua hàng. Bé Thủy chưa biết chọn món nào vì thứ gì bé cũng thích. Hai mẹ con đi đến góc phố thì thấy một bà cụ tóc bạc, lưng còng đang dựa vào tường. Bà ngồi bán những con búp bê khâu bằng vải vụn, bày trên mặt thúng. Bé Thủy kéo tay mẹ lại gần. Bà cụ nhìn hai mẹ con, cười hiền hậu:
– Cháu mua búp bê giúp bà đi.
Nhìn những con búp bê được khâu bằng vải vụn thô sơ, vụng về, mẹ bé Thủy im lặng nghĩ thầm: “Có lẽ bây giờ chẳng còn đứa trẻ nào thích loại búp bê này nữa”. Chợt bé Thủy chỉ vào một con búp bê mặc chiếc váy khâu bằng mụn vải xanh, khuôn mặt bằng bông độn, hai mắt chấm bằng mực không đều nhau:
– Mẹ mua cho con con búp bê này nhé.
Mẹ bé Thủy trả tiền mua. Bé nâng búp bê lên tay và khe khẽ ru:
– Bé bé bằng bông...
Hai mẹ con chào bà cụ rồi ra về. Trên đường, mẹ hỏi bé Thủy:
– Có bao nhiêu đồ chơi đẹp, sao con không chọn mà lại thích con búp bê này?
Bé Thủy chúm chím cười:
– Vì con thương bà. Bà già như bà nội mẹ nhỉ? Trời rét mà bà không được ở nhà. Con mua búp bê để bà vui.
Mẹ bé ôm con vào lòng, nghẹn ngào:
– Ôi, con của mẹ!