Ai ngoan sẽ được thưởng

Một buổi sáng, Bác Hồ đến thăm trại nhi đồng. Vừa nhìn thấy Bác, các em nhỏ ùa ra đón. Em nào cũng muốn đến thật gần để được nhìn Bác cho rõ. Có em còn đi giật lùi phía trước Bác để lúc nào cũng nhìn thấy Người.
Những em nhỏ nhất cũng cố chen vào để được gần Bác hơn. Nhiều em đứng phía ngoài, tuy đã nhìn thấy Bác nhưng vẫn cứ kiễng chân lên để nhìn thêm cho rõ.
Bác dắt tay hai em nhỏ đi giữa đám trẻ. Ánh mắt Bác như sáng hơn, gương mặt Bác như hồng hào hơn. Bác cùng các em vào phòng họp, rồi đi xem phòng ăn, phòng ngủ, nhà bếp, chỗ tắm rửa... Khi trở lại phòng họp, Bác ngồi giữa các em nhỏ.
Bác hỏi:
– Các cháu chơi có vui không?
Những tiếng trả lời non nớt, đầy tình thân mến vang lên:
– Thưa Bác, vui lắm ạ!
Bác lại hỏi:
– Các cháu ăn có no không?
– No ạ!
– Các cô có mắng phạt các cháu không?
– Không ạ!
Bác khen:
– Thế thì tốt lắm! Bây giờ Bác chia kẹo cho các cháu. Các cháu có thích kẹo không?
Các cháu đồng thanh đáp:
– Có ạ! Có ạ!
Một em bé giơ tay xin nói:
– Thưa Bác, ai ngoan thì được ăn kẹo, ai không ngoan thì không được ăn ạ!
Bác hỏi:
– Các cháu có đồng ý không?
– Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!
Các cháu đứng thành một vòng rộng. Bác cầm gói kẹo đi chia khắp lượt, tự tay đưa kẹo cho từng em. Đến lượt bạn Tộ, khi Bác đưa kẹo, Tộ không đưa tay ra nhận. Em khẽ nói:
– Thưa Bác, hôm nay cháu không vâng lời cô. Cháu không ngoan nên không được ăn kẹo của Bác ạ!
Một nụ cười trìu mến nở trên môi Bác Hồ. Bác xoa đầu đứa cháu nhỏ dũng cảm.
Bác khen:
– Cháu biết nhận lỗi, như thế là ngoan lắm rồi. Cháu vẫn được phần kẹo như các cháu khác.
Tộ mừng rỡ, vui vẻ cầm lấy chiếc kẹo Bác trao.