Đồng tiền vàng

Một hôm, vừa bước ra khỏi nhà, tôi gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi. Cậu ăn mặc tồi tàn, quần áo rách rưới, gương mặt gầy gò, xanh xao. Cậu chìa những bao diêm ra, khẩn khoản nhờ tôi mua giúp. Tôi mở ví tiền rồi chép miệng:
– Rất tiếc, tôi không có tiền lẻ.
– Không sao ạ. Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng. Cháu chạy đến hiệu buôn đổi rồi quay lại trả tiền thừa cho ông ngay.
Tôi nhìn cậu bé, thoáng lưỡng lự:
– Cháu nói thật chứ?
– Thưa ông, thật ạ. Cháu không phải là một đứa bé xấu.
Gương mặt cậu bé toát lên vẻ cương trực và tự trọng đến mức tôi tin cậu, rồi đưa cho cậu đồng tiền vàng.
Vài giờ sau, khi trở về nhà, tôi ngạc nhiên thấy một cậu bé đang đứng đợi. Cậu có diện mạo rất giống cậu bé đã nợ tiền tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và phảng phất nỗi buồn.
– Thưa ông, có phải ông vừa đưa cho anh Rô-be của cháu một đồng tiền vàng không ạ?
Tôi khẽ gật đầu. Cậu bé nói tiếp:
– Thưa ông, đây là tiền thừa của ông. Anh Rô-be sai cháu mang đến trả. Anh cháu không thể tự mang đến được vì bị xe tông, gãy chân, đang phải nằm ở nhà.
Tim tôi se lại. Tôi đã nhìn thấy một tâm hồn thật đẹp trong cậu bé nghèo ấy.