Én con và chiếc lá

Mùa thu sắp qua. Mùa đông sắp đến.
Trên một ngọn cây cao, Én con cứ rúc đầu vào tổ rồi lại nhìn ra ngoài trời. Thỉnh thoảng, chú cất tiếng gọi:
- Bố ơi! Mẹ ơi!
Những cơn gió lạnh thổi tới làm chiếc tổ chao đảo.
Én con chờ mãi không thấy bố mẹ về, liền vội bay đi tìm. Dù gió lạnh thổi ngược chiều, chú vẫn không hề sợ.
Từ xa, Én bố và Én mẹ nhìn thấy con đang bay về phía mình nên cố bay nhanh hơn. Én con cũng nhìn thấy bố mẹ, chú vui sướng reo lên: “Bố... mẹ...!”, nhưng vì quá mệt, tiếng gọi yếu dần.
Vừa lúc đó, Én mẹ bay vượt lên, đỡ con hạ xuống một cành cây và nói:
- Con bé bỏng của mẹ! Mới ngày nào con còn tập chuyền cành, vậy mà nay đã biết bay đi đón bố mẹ rồi!
Khi cả nhà Én về đến tổ, Én con giúp bố mẹ thu xếp đồ đạc để bay về phương Nam tránh rét. Gia đình Én tạm biệt chiếc tổ ấm áp. Én con bịn rịn lắm, chú đánh dấu đỏ vào cành cây bên tổ để mùa sau trở về còn nhận ra tổ của mình. Bạn bè của Én con cũng vẫy tay tạm biệt, hẹn mùa xuân năm sau gặp lại.
Đây là lần đầu tiên được đi xa nên Én con rất háo hức. Khi bay qua sân trường, chú vẫy chào các cô cậu học sinh. Trên đường, gia đình Én gặp một đàn én khác đang nghỉ trên những hàng dây điện, trông như những nốt nhạc biết đung đưa.
Bay tiếp, Én con gặp gia đình Cò. Bố mẹ Cò vừa bay vừa mang theo những chiếc lẵng nhỏ. Từ trong lẵng, hai chú cò tí xíu ló đầu ra chào gia đình Én. Lúc này, Én con bắt đầu mệt vì gió thổi mỗi lúc một mạnh. Én mẹ biết vậy, liền động viên con cố bay thêm.
Sau một chặng đường dài, gia đình Én dừng chân bên một dòng sông chảy xiết. Chợt Én con nhìn thấy Ếch nằm cạnh bụi lau, bèn hỏi:
- Bạn không đi tránh rét à?
Ếch đáp:
- Mình sẽ chui vào hang thật sâu và ngủ ở đó suốt mùa đông.
Gia đình Én lại tiếp tục bay về phương Nam, nơi có nắng vàng và hoa thơm trái ngọt. Khi bay qua dòng sông mênh mông, Én con run sợ, cánh chao đảo. Chú không chống đỡ nổi, chao liệng mấy vòng rồi ngã nhào xuống nước. Én bố nhìn thấy con bị dòng nước cuốn đi, lập tức lao xuống cứu.
Khi lên đến bờ, Én con rét run. Én mẹ nhặt cỏ khô lau cho con. Én bố nhìn thấy trên cành cây còn một chiếc lá đỏ chưa bị gió cuốn đi, liền ngắt chiếc lá đưa cho Én con và nói:
- Đây là phép màu giúp con có thêm sức mạnh để bay qua dòng sông.
Én con ngậm chiếc lá đỏ, mắt nhìn thẳng về phía trước. Chú cảm thấy như có một sức mạnh nâng đôi cánh mình lên. Én con bay nhanh hơn, khỏe hơn, bờ sông dần lùi lại phía sau.
Một lúc sau, Én con hạ cánh trên một chiếc lá ngô vàng. Lá ngô khô khẽ chao nghiêng, tựa như chiếc võng nhỏ đỡ lấy chú. Én con say sưa ngắm chiếc lá đỏ.
Vừa lúc đó, bố mẹ Én cũng bay tới. Bố mẹ nhìn Én con bằng ánh mắt sung sướng và tự hào. Én con reo lên:
- Con bay sang sông trước bố mẹ nhé!
Bố mẹ âu yếm nói:
- Con của bố mẹ giỏi lắm! Chiếc lá đỏ chỉ là phép màu tưởng tượng. Nếu con không có lòng dũng cảm và ý chí quyết tâm, con cũng không thể vượt qua dòng sông được.
Gia đình Én con lại tiếp tục bay về phương Nam...