Bài thuyết giảng

Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống và cộng đồng vào mỗi chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động để các cậu bé trong làng cùng vui chơi.

Nhưng đến một chủ nhật nọ, một cậu bé vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng không xuất hiện nữa. Nghe đâu cậu không còn muốn nghe những bài nói chuyện “tầm xàm”, cũng chẳng muốn chơi với những đứa trẻ khác.

Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà một mình, ngồi trước bếp lửa.

Đoán được lý do của chuyến thăm, cậu mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.

Vị giáo sư ngồi xuống nhưng không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng nhìn những ngọn lửa nhảy múa.

Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp, cẩn thận gắp một mẩu than hồng đang cháy sáng ra, đặt riêng sang bên cạnh lò sưởi.

Rồi ông ngồi trở lại ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng lặng lẽ quan sát mọi việc.

Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn le lói thêm vài giây rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào. Nó trở nên lạnh lẽo và mất hết sức sống.

Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến lúc phải đi thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo ấy đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó bắt đầu cháy sáng trở lại, tỏa hơi ấm cùng những cục than xung quanh.

Khi vị giáo sư ra đến cửa, cậu bé chủ nhà nắm tay ông và nói:

– Cảm ơn bác đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của bác. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ bác cùng mọi người.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Hạnh phúc bình dị

Hạnh phúc bình dị

Mỗi buổi sáng thức dậy, nếu bạn vẫn khỏe mạnh và bệnh tật hiểm nghèo chưa tìm đến, bạn đã may mắn hơn hàng trăm ngàn người có thể sẽ qua đời trên giường bệnh hoặc vì những tai nạn...
Truyện cuộc sống

Truyện cuộc sống

Một phụ nữ da trắng khoảng năm mươi tuổi đi đến chỗ ngồi của mình và nhìn thấy hành khách ngồi cạnh là một người đàn ông da đen.Người phụ nữ lập tức tức giận và gọi tiếp viên hàng...
Người chạy cuối cùng

Người chạy cuối cùng

Phần thưởng cao quý nhất dành cho công sức lao động của một người không phải là những gì người ấy nhận được, mà là qua đó, người ấy tự cảm nhận mình đã trưởng thành như thế nào. –...
Quyền được khóc

Quyền được khóc

Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình. Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con...
Lòng ái quốc

Lòng ái quốc

Đầu bài thi của con sáng nay là: “Tại sao anh yêu xứ sở của anh?”. Con đã cảm động về chuyện Chú Lính đánh trống hôm trước, cha chắc chắn con đã làm bài một cách dễ dàng. Tại sao...
Nụ cười và lòng hào hiệp

Nụ cười và lòng hào hiệp

Một chiều tháng 3 ấm áp, tôi đón xe buýt về nhà. Tôi ngồi ở hàng thứ ba, cạnh cửa sổ phía tài xế. Lúc đó đã gần sáu giờ chiều, nhưng xe vẫn chưa đầy và người tài xế chẳng tỏ vẻ gì...
Vết sẹo của mẹ

Vết sẹo của mẹ

Chú bé đưa cho mẹ tờ giấy mời họp hội nghị phụ huynh của trường tiểu học. Lạ thay, khi thấy mẹ bảo sẽ tham dự chú bé lộ vẻ sững sờ! Đây là lần đầu tiên bạn học và cô giáo có dịp...
Nếu tôi được sống một lần nữa

Nếu tôi được sống một lần nữa

Nếu tôi được sống một lần nữa… Tôi sẽ mỉm cười nhiều hơn với những bất hạnh của riêng mình, và biết im lặng chia sẻ nỗi đau của mọi người. Tôi sẽ dành nhiều thời gian để nhìn lại...
0.24692 sec| 862.242 kb