Bánh tao đâu

Ông thầy đồ nọ vốn có tính tham ăn. Hôm ấy, có người mời đi ăn cỗ, thầy bèn cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.
Đến nơi, thầy ngồi vào mâm cỗ, còn học trò đứng bên cạnh. Thấy trong mâm vẫn còn nhiều bánh trái, bụng đã no nhưng thầy vẫn muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quanh nhìn thấy thì mất thể diện, thầy cầm bánh, thản nhiên đưa cho học trò và bảo:
– Này, con cầm lấy!
Vừa đưa, thầy vừa nháy mắt ra hiệu bảo trò cất đi để mang về cho mình.
Cậu học trò không hiểu cái nháy mắt thâm thúy của thầy, tưởng thầy cho thật, liền bóc ra ăn ngay.
Thầy nhìn thấy thì tức lắm, nhưng giữa đông người nên không dám mắng. Đến lúc ra về, thầy vẫn còn tiếc mấy cái bánh, liền tìm cớ để trút giận lên học trò. Khi hai thầy trò đang đi ngang hàng, thầy giận dữ mắng:
– Mày là anh em bạn bè với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?
Trò sợ quá, vội vàng đi nhanh lên phía trước. Thầy lại gắt:
– Mày là bố tao hay sao mà dám đi trước tao?
Trò liền lùi lại phía sau. Thầy lại quát:
– Tao có phải thằng tù đâu mà mày phải đi sau áp giải!
Trò ngơ ngác quay lại thưa:
– Bẩm thầy, con đi thế nào thầy cũng mắng. Vậy xin thầy bảo cho con nên đi thế nào mới phải ạ?
Thầy chẳng ngần ngại gì nữa, hầm hầm bảo:
– Thế bánh tao đâu…?