Tôi ngu sao được
Nhà giàu nọ nuôi một đứa ở. Lão bắt chú bé làm việc suốt ngày, không cho chơi dù chỉ một phút. Còn chú bé thì tinh nghịch và cũng khá thông minh. Một hôm, lão đi chợ về, bụng đói mà cơm vẫn chưa nấu. Nghĩ chắc chú bé mải chơi, vừa lúc chú đi chăn bò về, lão lôi chú ra đánh. Cứ mỗi roi, lão lại nói: “Chừa đi nhá”. Chú bé đau quá, van lên:
– Đau quá trời ơi! Đau quá trời ơi!
– Mày đau chứ tao có thấy đau đâu – lão đáp lại.
Chú bé ghi nhớ câu ấy. Một hôm khác, lão đi thăm đồng về. Trời nắng chang chang, mồ hôi nhễ nhại, lão khát khô cả cổ. Chưa vào đến nhà, lão đã sai chú bé:
– Múc cho tao bát nước, nhanh lên!
Chú bé vội chạy vào nhà múc nước mang ra. Vì quá khát, lão cầm lấy gáo uống ngay. Nhưng lập tức lão nhổ toẹt ra giữa nhà rồi quát lớn:
– Nước nóng như thế này mà mày đưa tao uống hả?
– Thưa ông, con thò cán gáo vào ấm nước đang sôi mà chẳng thấy nóng! – chú bé nhanh nhảu đáp.
– Đồ ngu! Đồ ngu! – lão quát lớn.
Thấy lão đã mắc kế, chú bé liền nói:
– Thưa ông, con chẳng ngu đâu! Ông đánh con mà ông bảo ông không thấy đau. Như vậy thì con cũng giống ông thôi chứ!