Truyện danh nhân #9
Quốc tịch
Albert Einstein có lần nói với các nhà báo:
– Các ông đừng đặt vấn đề quốc tịch của tôi. Những năm còn lại của cuộc đời, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng sau khi tôi chết, nếu các lý thuyết của tôi là đúng, người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế. Còn nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi còn thiếu sót, người Pháp sẽ nói tôi từng là người Đức, còn người Đức sẽ nói tôi là một người Do Thái.
***
Tên gì?
Một hôm, nhà bác học Anhxtanh bước lên xe buýt nhưng lỡ làm rơi kính. Ông đang khom người sờ soạng tìm dưới sàn xe thì cô bé đứng đối diện nhặt chiếc kính lên và dúi vào tay ông.
“Cảm ơn bé, cháu tên gì nhỉ?”
“Clara-Anhxtanh, bố ạ!”
***
Không còn ngủ được
Có một người thợ may đến nài nhà văn Sáclơ Bôđơle, người Pháp (1821-1867), trả tiền công may trang phục. Bôđơle cười và trả lời rằng ông chẳng có gì để trả nợ cả. Người thợ may tức giận nói:
– Ít nhất ngài cũng phải cho biết cụ thể khi nào ngài có thể trả nợ, để tôi còn ngủ ngon giấc?
Nhà thơ buồn rầu nhìn chủ nợ rồi nói:
– Nếu tôi nói ra thì ông sẽ chẳng bao giờ ngủ được nữa.