Bí ẩn của những điều vượt qua trí tuệ con người

Ai đã sáng tạo ra nền văn minh Samuier?
Các nhà lịch sử học cho rằng một trong những cái nôi sớm nhất của văn minh Trái Đất có thể là khu vực sinh sống của người Samuier, bởi các nền văn minh Maya và Samuier có rất nhiều điểm tương đồng, thậm chí giống nhau.
Người Samuier đột nhiên xuất hiện, rồi cũng đột nhiên biến mất khỏi vùng hạ du sông Tigre và sông Euphrate. Họ đã học được chữ hình chêm và kỹ thuật kiến trúc bảo tháp vào thời điểm nào, bằng cách nào, cho đến nay vẫn là câu đố lịch sử khó giải và là thách thức đối với các nhà khảo cổ học. Samuier là thành phố có nền văn minh lâu đời nhất trong lịch sử các nền văn minh nhân loại, hình thành khoảng 4000 năm trước Công nguyên. Nó đột ngột xuất hiện ở khu vực hạ du hai con sông Tigre và Euphrate thuộc vùng Trung Đông, tức phía Nam Iraq ngày nay. Các nhà lịch sử chính thống và các nhà khảo cổ học đã thống nhất ý kiến rằng: thành phố Samuier không chỉ là cội nguồn của văn minh phương Đông cổ đại sau này, mà còn có thể nói một cách chính xác rằng nó là cội nguồn của nền văn minh thế giới hiện đại.

Thành phố Samuier nằm trong khu vực Mesopotamie (vùng Lưỡng Hà). Suốt hàng nghìn năm qua, khu vực này luôn được xem là nơi có môi trường khắc nghiệt: khô hạn, nóng nực, sông ngòi chảy dữ dội và không thật sự thích hợp cho đời sống con người. Vậy tại sao nền văn minh sớm nhất của nhân loại lại có thể sinh ra từ một hoàn cảnh tự nhiên khắc nghiệt đến như vậy?
Nhắc đến nền văn minh Samuier, điều đầu tiên người ta thường nghĩ tới là phát minh văn tự hình chêm, một loại chữ do cư dân miền Nam Mesopotamie sáng tạo từ 3000 năm trước Công nguyên, với nét chữ có hình dáng giống cái chêm. Người Babylon, Ba Tư... đều từng sử dụng loại văn tự này. Người Samuier không chỉ phát minh ra chữ viết, mà còn tạo ra nhiều kỹ thuật như cày ruộng, xây dựng, tưới tiêu, cùng nhiều ngành tri thức như hình học, pháp luật, thiên văn học, toán học và cả phương pháp quản lý dân chủ của nhà nước, thành phố...
Hơn nữa, xét từ góc độ thời gian lịch sử, tất cả những tri thức này của người Samuier đều được sáng tạo một cách đột ngột trong khoảng thời gian cực ngắn. Thực tế ấy càng khiến các nhà sử học và khảo cổ học khó lý giải, cũng không dễ tranh luận hay bàn bạc thấu đáo. Họ chỉ có thể đặt câu hỏi: ai là người có bản lĩnh lớn đến mức trong một khoảnh khắc đã khiến người Samuier trở nên thông minh, đủ sức sáng tạo một nền văn minh không thua kém bất kỳ nền văn minh nào của các quốc gia ở thế kỷ XX?

Tiến sỹ Thaytacasag, nhà khoa học vũ trụ Mỹ, đã đưa ra một cách giải thích độc đáo: “Văn minh Samuier được hình thành nhờ sự giúp đỡ của một hệ sinh vật nhân loại vô cùng hùng mạnh”. Cuối thế kỷ II trước Công nguyên, Jisirosuansi của Babylon đã vận dụng các tư liệu cổ trong thần điện để viết cuốn sử Babylon với độ tin cậy rất cao.
Sách viết rằng: “Khi nhân loại ở vùng Babylon cổ xưa sống cuộc sống hoang dã giống như loài thú, không có trật tự, tại vịnh Ba Tư xuất hiện một loài sinh vật Oyanasi có hình thể giống cá; phía dưới đầu cá lại có một cái đầu khác, có chân tay giống như người và tiếng nói cũng giống người”.
Loài sinh vật này ban ngày xuất hiện ở biển, trò chuyện với con người, dạy con người văn hóa, nghệ thuật, khoa học, pháp luật, kiến trúc, nguyên lý hình học, cách hái lượm hoa quả, phân biệt thực vật,... nhưng không ăn gì mà vẫn tồn tại. Vì là động vật lưỡng thể, nên khi Mặt trời lặn về phía Tây, nó liền nhảy xuống biển ẩn náu dưới đó, đến sáng lại lập tức xuất hiện”. Cách giải thích này thật sự khiến người ta khó tiếp thu.
Tiến sỹ Calusag suy đoán rằng khoảng 4000 năm trước Công nguyên, hoặc thậm chí sớm hơn, một nền văn minh ngoài nhân loại đã tiếp xúc với loài người ở bờ biển Vịnh Ba Tư; trong khi đó, di tích Aliduo cổ nhất của Samuier lại nằm chính trên mảnh đất này. Di tích Aliduo hiện đã được các nhà khảo cổ học xác nhận, dựa trên kết quả phân tích được ghi lại bằng văn tự chêm rằng “Aliduo trước nạn Đại Hồng Thủy là đô thành sớm nhất của ngũ quyền từ trên trời giáng xuống”.
Tiến sỹ Calusag còn chỉ rõ: “Nếu xem loài sinh vật Oyanasi có thân thể giống cá như đang mặc áo vũ trụ hoặc áo lặn, còn cái đầu khác dưới đầu cá chỉ là phần mặt của mũ vũ trụ hoặc mũ lặn, thì chúng ta có thể nhanh chóng kết luận rằng đó chính là sinh vật trí năng thuộc hệ phi nhân loại trong đại dương”.
Ngoài ra, còn có rất nhiều người thử đưa ra kiến giải của mình với chủ trương tích cực và mạnh dạn giải thích nền văn minh Samuier. Nhà ngôn ngữ học kiêm nhà nghiên cứu lịch sử cổ đại Trung Đông, quốc tịch Mỹ nhưng mang huyết thống Trung Đông, tên là Caglia Xijin, nói: “Cội nguồn nền văn hóa Samuier có thể là nhờ sự giúp đỡ của người ngoài hành tinh. Cũng có ý kiến cho rằng trước nạn “Đại Hồng Thủy”, Samuier bị người ngoài hành tinh xâm chiếm và biến thành đất thuộc địa, nền văn minh Samuier chính là di sản văn hóa của họ được giữ lại trên mảnh đất thuộc địa này”.
Caglia Xijin đã quan sát và nhận thấy rằng xuyên suốt các nền văn hiến của khu vực Trung Đông Mesopotamie, từ Samuier đến Asayria, Ai Cập, Hilblai và Thánh Kinh, trong cùng một hệ ngôn ngữ từng xuất hiện một từ đơn là “Sai mu”. Bất kể trong tài liệu nào, từ này cũng thường được dùng khi ghi lại những chuyến đi lại của các thiên thần trên trời hoặc của con người lên trời. “Sai mu” trong văn tự hội thoại, hình thái sớm nhất của văn tự chêm lúc đó, mang ý nghĩa là lên cao vuông góc - lên thẳng.
Từ đó có thể thấy, nó hẳn là một vật thể phi hành như tên lửa hoặc phi thuyền vũ trụ. Trên thực tế, trong bài thơ ca tụng dâng lên nữ thần Isidare của Babylon có một câu thơ miêu tả rất rõ rằng đó đúng là một vật thể phi hành: “Nữ thần ở trên trời cưỡi “Sai mu” bay xuống Trái đất, nơi loài người sinh sống”. Ngoài những điều này, các tác phẩm hội họa, phù điêu, điêu khắc thời đó cũng đều có vật thể hình dáng giống như tên lửa. Rất có khả năng những tác phẩm ấy được tạo ra để biểu thị sức mạnh của “Sai mu”.
Cội nguồn của nền văn minh Samuier có rất nhiều cách giải thích nhưng đều rối ren, chưa thống nhất, giống như cách nói “Người nhân thấy thế gọi là nhân, người trí thấy vậy gọi là trí”. Dù theo cách nói nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn phải chờ các nhà khảo cổ học tiếp tục khảo sát và nghiên cứu.