Bộ quần áo may đo

Tôi muốn đặt may một bộ quần áo mới cho vừa vặn với người. Vì thế, tôi tìm đến một tiệm may khá nổi tiếng, mang cái tên nghe rất hấp dẫn: “Sẵn sàng phục vụ”.
Người ra tiếp tôi là ông giám đốc cửa hàng, dáng vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát và rất niềm nở. Sau khi nghe tôi trình bày, ông lịch sự cho biết cửa hàng chỉ nhận may bằng vật liệu do khách tự mang đến.
– Vật liệu gì vậy? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
Ông giám đốc trao cho tôi một cuốn sách dày cộp. Ngoài bìa có ghi dòng chữ: “Những chỉ dẫn cần thiết mà khách hàng cần biết”.
– Xin anh vui lòng nghiên cứu kỹ các chỉ dẫn trong này – ông giám đốc nói – rồi chuẩn bị đầy đủ những vật liệu cần thiết mang đến. Chúng tôi rất hân hạnh được phục vụ.
Ít lâu sau, tôi quay lại tiệm may ấy. Bác tài xế taxi giúp tôi xách vào một chiếc vali lớn.
– Mời anh đặt vali lên chiếc bàn này. – Giám đốc chỉ vào bàn làm việc của mình, rồi hỏi rất nhã nhặn – Hy vọng quý khách đã chuẩn bị đủ mọi thứ theo đúng quyển hướng dẫn?
– Vâng, tôi mang đủ cả. – Tôi đáp và mở chiếc vali to tướng ra.
– Tốt lắm, vậy chúng ta cùng kiểm tra nhé. – Giám đốc nói rồi lật cuốn hướng dẫn.
– Vải đây, ba thước rưỡi, đúng như yêu cầu.
– Rất tốt. Còn vải lót đâu?
– Vải lót ở đây.
– Vải dựng thì sao?
– Có ngay, loại cranh lông ngựa hảo hạng.
– Tuyệt vời. Chỉ may gồm mấy cuộn?
– Ba cuộn chỉ màu và ba cuộn chỉ trắng.
– Được. Kim cài đã có chưa?
– Đủ cả kim cài lẫn kim băng. Tôi còn chọn loại kim cài có núm nhựa nhiều màu nữa.
– Còn nhẫn đê?
– Đây, tôi mang hai chiếc.
– Sao lại hai? Trong bản hướng dẫn chỉ ghi cần một chiếc nhẫn đê thôi mà.
– Tôi nghĩ thợ may của ông chắc có đủ hai bàn tay.
– Một nhận xét rất hay! Chúng tôi hoan nghênh và sẽ bổ sung ngay vào bản hướng dẫn mới. Còn phấn màu? À, kim đây, cúc áo đây, cúc tay đây. Thế thước đo đâu?
– Tôi mua cả thước dây lẫn thước gỗ.
– Tuyệt lắm. Còn kéo?
– Tôi chỉ tìm được một chiếc kéo thợ may và thêm một chiếc kéo cỡ trung.
– Kéo cỡ trung thì chúng tôi không thật cần. Nhưng thôi, cửa hàng chúng tôi không câu nệ hình thức. Đồng chí cứ để cả hai chiếc cho chúng tôi dùng cũng được.
Kiểm tra xong, ông giám đốc nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thiện cảm.
– Anh làm tôi rất có cảm tình. Cứ giữ tinh thần này, chẳng bao lâu nữa anh sẽ trở thành một khách hàng gương mẫu, vừa kỷ luật vừa tự giác.
– Tôi vui lắm! – Tôi nói rồi lấy thêm một tờ giấy đưa ra. – Tôi còn mang cả giấy này nữa, giấy chứng nhận của bệnh viện.
Ông giám đốc thoáng sững lại:
– Giấy chứng nhận của bệnh viện để làm gì? Tôi thật chưa hiểu. Hình như trong bản chỉ dẫn không hề có mục này.
– Đây là giấy của khoa ngoại xác nhận hai tay tôi dài bằng nhau, và hai chân cũng vậy. Tôi nghĩ điều này sẽ giúp cửa hàng cắt may thuận tiện hơn.
– Một sáng kiến quá tuyệt! – Ông giám đốc reo lên – Từ nay trở đi, khách hàng nào không có giấy chứng nhận như thế thì đừng mong đến đặt may. – Nói rồi ông nắm tay tôi, cảm ơn rối rít với vẻ vô cùng thích thú.
Bất chợt, như nhớ ra điều gì, nét mặt ông thay đổi hẳn. Ông dáo dác nhìn quanh rồi lục tìm trong vali của tôi. Một lát sau, ông lắc đầu đầy thất vọng.
– Hỏng rồi, ông ơi! Thứ quan trọng nhất thì ông lại quên mang. Máy đâu?
– Máy nào cơ? – Lần này đến lượt tôi ngơ ngác.
– Còn máy nào nữa! Tất nhiên là máy khâu, ông bạn ạ!
– …!
Cuối cùng, tôi đành ra cửa hàng bán quần áo may sẵn mua một bộ. May thay, tôi vẫn chọn được một bộ vừa khít như đo riêng cho mình.