Nhện và gián

Trong một ngôi nhà nọ, có một con nhện và một con gián cùng sinh sống. Một ngày kia, nhện bực bội nói:
– Tôi thật chẳng ưa nổi ông chủ nhà này. Tôi có làm hại gì ông ta đâu, vậy mà hễ tôi chăng tơ ở đâu là ông ta lập tức quét sạch ở đó. Tôi chỉ mong nhà ông ta sớm tan hoang.
Gián liền cãi lại:
– Còn tôi thì lại thích ông chủ nhà này lắm. Nhờ ông ta mà tôi tha hồ chui vào lọ dầu, lọ mỡ để ăn uống no nê. Tôi mong ông ta ngày càng giàu có, để tôi càng có nhiều dầu mỡ mà chén.
Quả nhiên, nhà chủ ngày một khá giả. Để làm cảnh và mua vui, ông còn đem về nuôi một con khướu. Con khướu ấy đặc biệt thích ăn gián, nên ông chủ ra sức tìm bắt gián làm thức ăn cho nó. Chẳng bao lâu, đàn gián trong nhà gần như bị diệt sạch, chỉ còn đúng con gián nọ may mắn trốn thoát.
Nhện nấp trong xó bếp, thấy gián liền mỉa mai hỏi:
– Thế nào, dạo này bác sống có sung sướng không? Tôi tuy bị quét sạch tơ, nhưng vẫn chưa đến nỗi bị truy lùng tận diệt như họ nhà gián của bác. Lạ thật, bác lại còn chúc chủ nhà giàu thêm nữa kia đấy! Bác đúng là khéo chúc phúc cho mình quá!
Gián nghe xong xấu hổ vô cùng, liền tụt xuống miệng cống mà trốn. Từ đó về sau, loài gián chỉ sống chui lủi trong bóng tối, chẳng bao giờ dám thản nhiên ló mặt giữa ban ngày hay ở nơi sáng sủa, thoáng đãng nữa.