Cá Rô Ron không vâng lời mẹ

“Con người có cái cần câu. Đầu cần câu buộc sợi dây cước. Đầu sợi dây cước buộc lưỡi câu. Lưỡi câu mắc con mồi ngon rồi thả xuống nước. Con cá nào tham mồi mà đớp phải, người ta giật lên là chết. Để dụ những con cá khờ dại bơi tới đớp mồi, con người còn rắc cám rang thơm phức xuống nơi thả lưỡi câu…”
Cá Rô mẹ đã giảng giải như vậy và dặn đi dặn lại đàn con: “Thấy nơi nào có mùi thơm thì chớ bơi đến; thấy mồi ngon thì chớ nhắm mắt nuốt mà chết”.
Chiều hôm ấy, một con cá Rô Ron hay bơi xa mẹ đang nhởn nhơ dưới nước thì bỗng ngửi thấy mùi thơm ở góc ao. Đúng là mùi cám rang rồi! Nhớ lời mẹ dặn “thấy mùi thơm ở nơi nào chớ bơi đến”, nó định bơi lảng ra xa. Nhưng chao ôi, mùi ấy thơm quá! Rô Ron nghĩ bụng: mẹ chỉ lo xa thôi, điều quan trọng là không đớp mồi; còn mùi thơm thì ta cứ ngửi, có sao đâu.
Thế là con cá Rô Ron chủ quan bỏ ngoài tai lời mẹ dặn. Nó bơi đến góc ao, ngây ngất tận hưởng mùi thơm.
Chợt nó nhìn thấy một khúc giun nho nhỏ. A! Mồi ngon! Phải cẩn thận! Mẹ đã dặn rồi! Cá Rô Ron quay đi, cố không nhìn lại khúc giun. Nó im lặng hít hà mùi thơm. Nhưng một lúc sau, nó không thể không quay lại. Chao ôi, khúc giun mới ngon làm sao!
Ồ, mẹ còn dặn thế nào nhỉ? Như một học sinh học vẹt, nó lẩm bẩm: “Thấy mồi ngon, chớ nhắm mắt nuốt mà chết”. Hay lắm, vậy nghĩa là nếu mở mắt nuốt mồi ngon thì sẽ chẳng sao cả. Con cá Rô Ron tham mồi đã cố tình hiểu sai lời mẹ dặn.
Nó mở to hai mắt, bơi đến rồi há miệng đớp khúc giun. Bỗng miệng nó đau nhói. “Vút”, nó bị giật lên khỏi mặt nước. Mới giãy được mấy cái, cá Rô Ron đã nằm gọn trong tay một chú bé. Chú bé tháo lưỡi câu ra.
May sao, chú bé tuột tay làm Rô Ron rơi tõm xuống nước. Thật là hú vía.
Gặp lại mẹ, Rô Ron chẳng dám nói một lời. Phải đến hôm sau, nó mới thú nhận mọi chuyện với mẹ.
Nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, Rô mẹ trầm ngâm một lát rồi gọi cả đàn con lại nhắc nhở:
– Các con ạ, ngay cả cá sấu, cá mập, những ông vua bà chúa dưới biển cả, vì tham mồi mà còn mắc tai họa, huống chi là các con. Các con phải tỉnh táo mới nhận ra lưỡi câu nguy hiểm giấu trong miếng mồi ngon hấp dẫn. Nhưng nếu đã tham mồi thì làm sao tỉnh táo được…
Giọng Rô mẹ nghẹn lại như hụt hơi, không nói hết được lời.
Rô Ron cúi đầu im lặng. Nó tự nhủ từ nay về sau không bao giờ dám quên lời mẹ dặn nữa.